|
TÂM CHƯ PHẬT SẼ THÀNH Thích Nữ Chân Liễu
Trong Phật giáo,
xuất gia hay tại gia, dù có sinh hoạt trong chốn Thiền môn hay không, chắc hẳn nhiều người cũng có nghe nhắc lại hoặc biết đến câu nói, từ kim
khẩu của Đức BổnSư Thích Ca Mâu Ni Phật ngay khi chứng quảvô thượng chánh đẳng chánh giác sau 49 ngày đêm thiền tọa dưới cội bồ đề:
“Ta là PHẬT đã thành – Chúng sanh là PHẬT sẽ thành”.
Có nghĩa là Đức Phậttuyên bố đã thành Phật ngay rạng sáng hôm đó và tất cả chúng sanh trong sáu cõi, gồm: trời, người, atula, địa ngục, ngạ quỉ và súc sanh,
đều sẽ thành Phật trong tương lai.
Trong hiện tại, tất cả đều là nhân, là hạt giống, nếu biết tu tập theo đúng chánh đạo, hành đúng chánh pháp,
tất cả chúng sanh đều có khả năng giác ngộ, giải thoát khỏi sanh tử luân hồi, trở thành một vị Phật.
Ở đây, chúng ta chỉ có thể cảm nhận được vai trò của cõi người đang sống và phải chịu trách nhiệm về số phận nghiệp duyên và nhân quả của chính mình. Bao giờ thì thành Phật, hay mãi mãi là chúng sanh? Câu hỏi nầy có bao giờ con người nghĩ đến hay chưa?
Ngày nào đó với tâm thái trầm mặc, an bình, con người chọn cho riêng mình một không gian
tĩnh lặng, hít thở nhẹ nhàng, ngồi xuống thiền tọa, chân xếp hình hoa sen, sau đó thực tập làm Phật vài ba phút.
TÂM CHƯ PHẬT ĐÃ THÀNH
Phật tại “Tâm”, không phân biệt“Tướng”
– xuất giatại gia, nam nữ, đẹp xấu, giàu nghèo. Phật Tâm không cố chấp, không phiền, không giận, không trách. Ai tôn kính, ai không tôn kính cũng chẳng khác gì nhau, chính là nghĩa pháp môn bất tùy phân biệt.
Tâm Phật là tâm bình đẳng, thanh tịnhtuyệt đối. Lòng từ bi của Chư Phật là vô ngãvị tha, thương chúng sanh như cha lành thương con.
Phật là Tâm sáng suốt,trí tuệhiểu biết tất cả thiện ác trong thế gian một cách rõ ràng, không nghi, nhưng bất tùy phân biệt.
Pháp là Tâm chân chánh, thấu rõ chánh tà, thiên viên, đại tiểu, chân ngụy, nhưng bất tùy phân biệt.
Tăng là tâm thanh tịnh, nội cần khắc niệm, ngoại hoằng bất tranh, nhưng bất tùy phân biệt.
Tâm Phậtsáng suốt, chân chánh và thanh tịnh,
không phê phán, không chê trách, không thiên vị riêng tư một cá nhân hay một tôn giáo nào, không kết án vội vã một ai, không tranh cãi, không
hận thù, không tà niệm, yêu thích người thiện, bỏ mặc người ác, khen mình chê người, không dùng lời phỉ báng nặng nề bất chấp sựđau khổ của người để thỏa mãn cái tôi – tự ngã.
Đức Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Niđắc đạo ngay nơi cõi ác thế Ta Bà“ngũ trược” (tức là cõi có 5 điều dục vọng và si mê):
1. Kiếp trược: Nhiều căn bịnh hành hạđau đớn, nạn đói, chiến tranh, thiên tai.
2. Kiến trược: Nhiều tà kiến, sai trái, dụ dẫn tạo nghiệp ác, cuồng tínsi mê.
3. Phiền não trược: Nhiều tham vọng, tâm lăng xăng điên loạn, không tự chủ.
4. Chúng sanh trược:Chúng sanh chưa hiểu suốt nhân quảthiện ác, nên gây thù oán, thân quyến tương tàn. 5. Mệnh trược:Thọ mệnhchúng sanh ngắn ngủi, vô thườngbiến đổi, luân hồi sanh tửđau khổ muôn trùng.
Đức Phật vì lòng
từ bi, không nhập Niết Bàn sau khi chứng đạo. Ngài ở lại thế gian thuyết muôn vạn pháp môn tu và chỉ dạy con đường tu thành Phật bằng thân
giáo. Cử chỉ và hành động đầy khiêm tốn, bình đẳng, từ bi và hết sứctế
nhị. Trong thời gianĐức Phật còn tại thế, nhiều người không hiểu biết thế nào là thành Phật.
Có những vị còn không tiếc lời phỉ báng và nhiều lần muốn giết Đức Phật
để giành ngôi Thế Tôn. Giá trịtình thươngchúng sanh và đức độkham nhẫn trong tâm lýhoằng pháp của Đức Phật là bậc trí tuệtuyệt diệu và thâm sâuvô cùng.
Chư Phật và Chư Tổ thường dạy:
Lấy từ bi và trí tuệ làm thăng tiến đạo nghiệp
Lấy sự hy sinh và phụng sự làm niềm hạnh phúc
Lấy bao dung và hỷ xả để cư xử với mọi người
Lấy sự nghiệpgiác ngộ và giải thoát làm cứu cánh.
Chư Phật tùy duyênthuyết pháp, cứu độ cho tất cả những ai thật sự mong cầu một đời sống thánh thiệntốt đẹp. Chúng sanhnghe lời dạy của Chư Phật, phát tâmtìm hiểurõ ràngchân lý của đạo giác ngộ và giải thoát. Sau đó, con ngườithực hànhba chặng đường VĂN, TƯ, TU (nghe hiểu, suy nghĩ, thực hành). Phát sanh trí tuệ sáng suốt mới mong vượt ra khỏi sự trói buộcđau khổ của luân hồi sanh tử.
“Như Lai
là người chỉ con đường chứng được cứu cánhNiết Bàntịch tịnh.
Thế Tôn là vị đã đoạn trừ phiền não của thế gian và đem lại nhiều thiện pháp cho
chúng sanh”. (Tăng Chi Bộ Kinh)Phật Tánh không do cầu khẩnvan xin mà có, cũng không phát sinh từ lòng ái dục, hay tình
cảm hạn hẹp ích kỷ. Phật Tánh phát xuất từ tâmtừ bi, bao la tươi nhuần
và bình đẳng như tâm Chư Phật vậy. Đó là những giây phút vô cùng trân quí, khi tâm vô trụ, vô chấp, đạt đượcan nhiên và tự tại, hạnh phúc và giải thoát. Bản tâmthanh tịnh của Chư Phật không tạp niệm, không tà ý, ví như mặt biển thái bình lặng yên lúc không sóng không gió, mọi thời mọi khắc đều an nhiêntự tại
và hạnh phúc giải thoát.
Nói chung tất cả
niệm do tâm chấp, tâm tham, tâm sân, tâm si, tâm đố kỵ, tâm khinh khi, tâm lúc thuận lúc nghịch, lúc thân lúc thù, khi thương khi ghét, đó là những tạp niệm vọng tâmvọng chấp mà Chư Phật đã hoàn toànchế ngự, điều
phục được tất cả, nên Chư Phật là những vị “Phật đã thành”.
TÂM CHƯ PHẬT SẼ THÀNH
Người tu theo Phật tuy chưa được trọn thành Phật đạo, nhưng ai cũng có nhân Phật Tánh
và tâm ý thiện lành. Trong những giây phút con người thật sự để lặng yên tâm thức, chẳng khởi lên một niệm suy tính so đo, hơn thua, tranh chấp, phiền não, vọng động, thương ghét, đau khổ, thù hận và xóa bỏ hết ranh giới của nhỏ nhen cố chấpnhị biên, thiện và ác, đúng và sai, khi đó con người sẽ cảm nhận được Phật Tánh của mình hiển hiệnvô cùngkỳ diệu. Đó chính là tâm từ bi hỷ xả như Chư Phật. Nguồn an lạchết sứctrong sáng với muôn ngàn thương yêu của lòng bao dung, đồng cảm và tha thứ.
Câu nói của Ngài Thường Bất Khinh Bồ Tát: “Tôi không dám khinh các Ngài vì các Ngài cũng sẽ thành Phật”.
Có tu nhiều đời nhiều kiếp mới được làm thân người. Có tài, có sắc, có phước, vinh hiển trong đời, không phải ai cũng có được. Nhưng dù sanh vào hoàn cảnh như thế nào cũng là do nhân quả, đều có Phật Tánhsáng suốt để đi đến giác ngộ và sẽ thành Phật, nhanh hay chậm, tùy theonghiệp duyên, phước đức và công phutu tập của mỗi người.
Chúng sanhbao gồm những con người còn sống trong luân hồi sanh tử, chưa giác ngộtoàn vẹn, cho nên tâm vẫn còn hỷ, nộ, ái, ố, tham lam, sân hận và si mê. Không một ai muốn phạm lỗi lầm, cũng không một ai muốn bị hình phạt, hay
bị sỉ nhục.
Con ngườiphàm tục vì những cảnh trần lôi cuốn, đôi khi mất
cảnh giác, phải chịu nhiều đau khổ và phiền não.
Cực Lạc Quốc là nơi chốn thanh tịnhtrong sạch, không phiền não, không ô nhiễm, không tham sân si. Đó là cõi Phật, là nơi chư Thượng Thiện Nhơn (người tốt hoàn toàn) đồng câu hội. Người Phật tử sống ở thế gian ai ai cũng muốn, sau khi xả báo thân nầy, được về cảnh giớitịnh độ của chư Phật. Cho nên
ngoài việc mỗi thời khắcnhất tâm niệm Phật,thiền tọa tập làm Phật, để phát sanh trí tuệ. Phật Tánh luôn sáng suốt, chân chánh và thanh tịnhtuyệt đối.
Chư Tổ dạy có bốn pháp cao thượng tu hành như sau: 1. Giới đức cao thượng.
2. Định tâm cao thượng. 3. Trí tuệ cao thượng. 4. Giải thoát cao thượng.
Có nghĩa là giữ giớibền chặt, giữ tâm chánh trực, có trí tuệ nhận rõ đúng sai, thiện ác, lòng không cố ý khoe khoang chứng đắc, tự hào hơn thua, không vướng mắc một giả danh nào hết, cũng không tự gạt tâm mình hay gạt người, không tạo khẩu nghiệp, thân nghiệp và ý nghiệp. Cuối cùng là tâm được khinh an, thanh thản, tự tại và giải thoát.
Nước mắt chúng sanh như biển cả, thế gianđau khổ nhiều lắm rồi. Nếu biết được ai ai cũng có một thứ quí giá vô cùng, đó là “Phật Tánh Chân Như”,
là nhân lành đưa đến hạnh phúcan lạcvĩnh cửu, không có khổ đau sanh tử, thì con người cần gì phải tham gia vào sự tranh đua, sân hận, lỗi phải những chuyện danh lợithế gian. Buông bỏ hết thì tâm được khinh an.
Suy cho cùng có ai trên đời không một vài lần phạm lỗi, hối hận, khổ đau. Thường thì con
người có rất nhiều cách biện minh và dễ dàng tha thứ cho chính bản thân, nhưng đối với người khác, kể cả người thân sống chung quanh, thì không muốn tha thứ hoặc cảm thông, luôn luôn đòi công bằng và xử lý thỏa
lòng.
Do đó, con đường đi đến cảnh giới Chư Phật thật là xa xôi ngàn trùng.
Chúng sanh của thế kỷ 21 nầy có nhiều phương tiện và phước duyên gặp Phật Pháp. Giáo pháp của Đức BổnSư Thích Ca được thế giớitôn kính và đón nhận như nước
cam lộ diệt trừ muôn ngàn phiền não. Sống với Tâm Phật qua cung cách ứng xử đạo đứchằng ngày, tức là có được hạnh phúctại thế gian rồi đó. Con người cùng nhau phát nguyệntinh tấntu học, nhân Phật tánh càng ngày càng hiển lộ, cây bồ đề đâm chồi nảy lộc đơm hoa kết trái.
Trong kinh sách Chư Tổ có dạy:Nội cần khắc niệm chi côngNgoại hoằng bất tranh chi đức. Đó là công phu và đức độ của người tu. Bên trong tâm, giữ gìnchánh niệm, gọi là công phu. Bên ngoài thân, không hơn thua, không tranh cãi, gọi đức độ. Thân và Tâm song hành tu tập gọi là Công Đức. Còn gọi là Phúc Tuệ song tu.
Điều quan trọng là muốn tu phải phát tâm học hiểu Phật Pháp cho thấu đáo và thực hànhtrong đời sống hằng ngày. Khi đó giới hạnh được vẹn toàn, tâm định được phát triển, trí tuệ được khai mở, con ngườicảm thấy được niềm an lạcthanh tịnh không thể nghĩ bàn.
Dù là người xuất
gia hay tại gia, con người muốn tu mà không tha thiết mong cầu giác ngộPhật Pháp, thì cuộc đời đi tu sống trong sự mệt mõi buồn chán, quanh năm suốt tháng, tin vào sự linh thiêng huyền bí và chỉ biết chờ đợi phép
lạ một cách tiêu cực. Khi cái chết gần kề, lúc đó hoảng loạn, bơ vơ, tâm trạng vô thức, không biết rơi vào cảnh giới tốt xấu nào đây, có phải
muộn quá hay không?
Đạo Phật được thế giới tôn vinh là đạo bình đẳng và từ bitrí tuệ bậc nhất. Tuyệt vời hơn nữa là tất cả người tu phát nguyện:
“Vì chúng sanh đạt thành ngôi chánh đẳng chánh giác. Tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn”. Nghĩa là: tự thân giác ngộ và cứu độtha nhân, cho đến khi hạnh giác ngộ tròn đầy, tất cả chúng sanh ra khỏi lục đạo luân hồi.
Trong thời gian qua, nhân loại trên trái đất chịu đựng quá nhiều thiên tai. Sóng thần Nhật Bổn, bão tố Sandy, đã cướp mất bao nhiêu tài sản và nhân mạng của những người vô tội. Cảnh màn trời chiếu đất, cha mẹ mất con, vợ chồng ly
tán, đau khổ tột cùng. Nhưng sau đó, họ
không thể ngồi một chỗ than trời trách đất, suy sụp, buông trôi, hay giận cho trời già cay nghiệt, hận bản thân vô phước. Họ cùng nhau xây dựng lại ngôi nhà, vườn cây, khóm hoa, đem trở lại sự sống mãnh liệt trong tình người với người đầy lòng nhân nghĩa thân ái và bao dung. Đó chính là sức mạnh của Phật Tâm, Phật Tánh trong mỗi con người, trong cuộc sống hàng ngày, trên thế gian này.
Nói tóm lại, để sống một cuộc đời có ý
nghĩa hơn, với Tâm Phật sẵn có, con người cần được thăng tiến trên con đườnggiác ngộ, giải thoát. Con ngườicần phải luôn phát nguyện vun bồi công đức và phước đức, cho đến khi được đầy đủ từ bi và trí tuệ, lý sự viên dung.
Đây chính là điểm siêu việt của đạo Phật đối với chúng sanh với câu Phật ngôn bất hủ:“Ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành”. Ai ai cũng có thể tu theo con đường Phật dạy và đều có nhân duyên trọn thành Phật đạo.
Xin thành tâmcầu chúc cho những người con Phật, dù xuất gia hay tại gia, cùng là chúng sanh ở cõi ta bà, buông bỏ được tảng đá nặng nề của cái “ta” nhiều đau khổphiền lụy
và chuyển đổi những bất thiện nghiệp thành chư thiện nghiệp. Trước mắt còn đầy dẫy những khó khăn và thử thách cho người tu hànhPhật đạo, con người cùng mạnh dạn bước từng bước chân chánh niệm, sáng suốt, an lạc, đi trên con đường tìm cầu giác ngộ.
Nguyện cầu tất cả chúng sanh trong pháp giới đều chứng ngôi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, đồng thành Phật Đạo.[]
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
TKN.Thích Nữ Chân Liễu |