Kinh Công Đức Tin Phật

0
11


KINH
CÔNG ĐỨC TIN PHẬT

Việt
Dịch: Thích Chánh Lạc

Tôi nghe như vầy:

Một thời Phật tại thành A nô ca, trong vườn Yêm La cùng với đông đủ đại chúng.

Bấy giờ Tôn giả Xá Lợi Phất đúng giờ khất thực, nên đắp y ôm bát vào thành A nô
ca, thứ lớp khất thực xong, trở về chỗ ở của mình, xếp y rửa chân, trải tòa ngồi
thọ thực. Khi ăn xong, đi đến chỗ đức Phật, đầu mặt lạy dưới chân Phật, rồi đứng
qua một bên, chấp tay hướng về Phật bạch:

–Bạch Thế Tôn! Nay con đối với Phật pháp khởi lòng tin một cách sâu xa. Vì sao
vậy? Vì thần thông của Phật là tối thắng không ai sánh bằng. Các Sa môn, Bà la
môn
quá khứ, hiện tạivị lai vẫn không ai có thể biết thần thông của Phật,
huống chi là hơn được Phật. Làm sao họ có thể chứng được đạo quả Vô thượng bồ đề?

Phật dạy:

–Lành thay! Lành thay! Này Xá Lợi Phất, Tôn giả có thể khéo về nói nghĩa lý hết
mực sâu rộng nầy. Tôn giả hãy nên thọ trì, ở trong đại chúng rống lên tiếng rống
của sư tử, thuyết giảng rộng khắp tuyên thuyết.

Xá Lợi Phất lại bạch:

–Bạch Thế Tôn, nay con đối với Phật khởi sanh tín tâm, cho rằng dù ở quá khứ,
hiện tạivị lai không có ai bằng Phật, cũng không có Sa môn, Bà la môn nào
biết rõ thần thông của Phật huống chi là hơn được Phật. Làm sao họ có thể chứng
được đạo quả Vô thượng bồ đề?

Phật bảo:

–Này Xá Lợi Phất, ý ngươi nghĩ sao? Các đức Phật Như Lai, Ứng Chánh Đẳng Giác
trong ba đời có đủ giới thanh tịnh, trí huệ, giải thoát, thần thông, diệu hạnh,
ta dùng diệu lực của thần thông đều biết rõ cả. Các đức Như lai, Ứng cúng,
Chánh đẳng Chánh giác ấy cũng lại như vậy, các Ngài biết ta có đủ giới thanh tịnh,
trí huệ, giải thoát, thần thông, diệu hạnh. Nầy Xá Lợi Phất, Tôn giả chớ có bảo
rằng chỉ riêng đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới có đủ thần thông ấy.

Tôn giả Xá Lợi Phất thưa:

–Chẳng phải như vậy, thưa Thế Tôn. Con không có nói “chỉ có Phật mới có đủ
thần thông ấy. Con biết ba đời các đức Như Lai, Ứng cúng, Chánh đẳng Chánh giác
đều có đủ giới pháp thanh tịnh, trí huệ, giải thoát, thần thông, diệu hạnh cũng
đồng như Phật”.

Phật dạy:

–Này Xá Lợi Phất! Đúng vậy, đúng vậy! Các đức Phật Như Lai, Ứng cúng, Chánh đẳng
Chánh giác
trong ba đời đều có đủ các pháp thần thông ấy. Tôn giả hãy vì các
chúng sanh mà niêu bày rõ khắp về pháp sâu xa như vậy, hãy một lòng thọ trì. Ở
trong đại chúng, hãy rống lên tiếng rống của sư tử, thuyết giảng rộng khắp.

Tôn giả Xá Lợi Phất bạch Phật:

–Thưa Thế Tôn, Phật của con đã thuyết giảng rộng rãi diệu pháp tối thắng
cùng
sâu xa, cho đến nghiệp thiện và bất thiện và các pháp duyên sanh, con đều
mỗi mỗi rõ biết như thật. Khi hiểu một pháp rồi liền tu một pháp; tu một pháp rồi
lại diệt một pháp; diệt một pháp rồi lại chứng một pháp. Cho nên nay con khởi
sanh lòng tin nơi đức Phật là chơn chánh đẳng chánh giác.

Phật bảo:

–Nầy Xá Lợi Phất! Nay Tôn giả hãy đi hỏi những người khác trong thời quá khứ
Sa môn, Bà la môn nào có thể rõ biết về diệu lực nơi các thần thông chơn thật
hơn Phật cho đến thành tựu qủa vị giác ngộ như Phật? Tôn giả hãy hỏi và xem họ
sẽ đáp như thế nào?

Lại nữa, này Xá Lợi Phất! Tôn giả hãy lại đến các người khác để hỏi: Trong thời
vị laiSa môn, Bà la môn nào bằng với đức Phật cho đến thành tựu qủa vị giác
ngộ như Phật? Tôn giả hãy đến hỏi xem họ sẽ đáp như thế nào?

Lại nữa, này Xá Lợi Phất! Tôn giả hãy đến các người khác để hỏi: Trong thời hiện
tại
Sa môn, Bà la môn nào bằng với đức Phật huống là thành tựu qủa vị giác
ngộ như Phật?

Lại nữa, này Xá Lợi Phất! Tôn giả hãy lại đến các người khác để hỏi: Trong thời
quá, khứ vị laihiện tại các Sa môn, Bà la mônquy y người nào? Tôn giả
hãy hỏi và xem họ sẽ đáp như thế nào?

Bấy giờ, Tôn giả Xá Lợi Phất bạch Phật:

–Bạch Thế Tôn! Nghĩa này chẳng phải như vậy. Con được theo Phật nghe Phật dạy,
ghi nhớ thọ trì: “Không có hai đức Phật cùng xuất hiệnthế gian, chỉ có
một đức Phật Thế Tôn đúng là bậc Chánh đẳng Chánh giác, là bậc chánh biến tri,
đầy đủ năng lực thần thông tối thượng”. Bạch Thế Tôn! Con không thấy các
Sa môn, Bà la môn nào có thể biết được năng lực thần thông này, lại có thể hơn
Phật được, huống hồ là thành tựu qủa vị giác ngộ như Phật.

Tôn giả Xá Lợi Phất lại bạch Phật:

–Con thấy đức Thế Tônvô số các pháp tối thắng. Pháp tối thắng ấy là: khi đức
Phật
Thế Tôn đang thuyết pháp, ai đạt được thiện lợi, Phật đều biết rõ. Nếu có
các Sa môn, Bà la môn… an trụ ở các nơi như núi rừng hoang vắng, bên gốc cây,
chốn gò mả, hay trong nhà trống, nhập Tam ma địa, đoạn trừ các phiền não, tu tập
viên mãn, làm tăng trưởng các pháp lành, chánh tâm ghi nhớ; Lại nữa, các Sa
môn
, Bà la môn ấy đoạn các điều ác, tu các điều lành cho đến chứng được quả vị.
Các pháp như vậy Phật đều biết rõ. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật, không có
Sa môn, Bà la môn nào biết được năng lực thần thông này hơn Phật, huống chi là
thành tựu qủa vị giác ngộ như Phật.

–Lại nữa, đức Phật của con có đầy đủ pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn khéo
hay phân biệt được pháp mười hai xứ. Và có thể thuyết giảng rộng rãi pháp này
cho người khác nghe. Không có một Sa môn, Bà la môn nào có thể rõ biết pháp mười
hai xứ
ấy, có thể phân biệt được mười hai xứ. Đó là nhãn xứ, sắc xứ, nhĩ xứ,
thinh xứ, tỷ xứ, hương xứ, thiệt xứ, vị xứ, thân xứ, xúc xứ, ý xứ, pháp xứ. Các
pháp như vậy chỉ có Phật Thế Tôn mới biết rõ. Như vậy gọi là pháp tối thắng của
Phật không có Sa môn nào hơn được, huống hồ là thành tựu qủa vị giác ngộ như Phật.

–Lại nữa, Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn khéo biết
phân biệt thấu đạt lý nơi pháp của Bổ đặc già la và giảng nói cho người khác
nghe pháp ấy. Không có Sa môn, Bà la môn nào biết được pháp như vậy và nói cho
người khác nghe về pháp Bổ đặc già la. Thân có bảy loại, đó là tùy tín hành,
tùy pháp hành, tín giải, kiến chí, thân chứng, huệ giải thoát, câu giải thoát.
Bảy loại pháp tối thắng của Bổ đặc già la như vậy chỉ có Phật Thế Tôn mới rõ biết,
gọi đó là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn nói ra lời
chơn thật không hư dối, cũng không nói lời thêu dệt và nói lời hai lưỡi. Những
điều Ngài nói ra là đúng đắn, đem lại lợi ích lớn. Pháp tối thắng này có nhân
có duyên, có thể ở trong đại chúng phát ra âm thanh vi diệu, giảng nói ý nghĩa
sâu xa. Pháp chơn thật hơn hết như vậy chỉ có Phật Thế Tôn mới có thể biết rõ,
đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn dùng
Tam ma bát để quán sát về thân hữu lậu là dơ nhớp xấu xa. Ấy là những phần trên
và dưới của thân thể như tóc, lông, móng, răng, da thịt, gân, cốt, các vật bất
tịnh
như thế đầy dẫy trong thân, Phật đều biết rõ, đấy là vật không rốt ráo, cần
phải
xa lìa, nhàm chán. Đó gọi là Tam ma bát để thứ nhất.

–Lại nữa, thưa Thế Tôn! Nếu có Sa môn, Bà la môn đối với những vật trong thân
như da, thịt, xương, tủy, các vật hôi thối… là hữu lậu bất tịnh, có thể dùng
trí tuệ để quán sát một cách như thật. Đó là Tam ma bát để thứ nhì.

–Lại nữa, thưa Thế Tôn! Nếu có Sa môn, Bà la môn nào có thể dùng trí tuệ quán
sát về thân hữu lậu, suốt cả cuộc đời mà vẫn chẳng phải là rốt ráo. Nếu có thể
quán sát như vậy thì đó là Tam ma bát để thứ ba.

–Lại nữa, thưa Thế Tôn! Nếu có Sa môn nào có thể dùng trí tuệ quán sát về thân
hữu lậu
, đời này chẳng phải là rốt ráo, cho đến đời sau cũng chẳng phải là rốt
ráo
. Nếu có thể quán sát được như vậy thì đó là Tam ma bát để thứ tư.

–Lại nữa, thưa Thế Tôn! Nếu có Sa môn có thể dùng trí tuệ như ở trước quán sát
về thân hữu lậu, đời này và đời sau đều chẳng phải là rốt ráo. Cho đến đời sau
đời sau nữa vẫn chẳng phải là rốt ráo, đều là bất tịnh đáng ghét. Nếu có thể
quán sát như vậy gọi là Tam ma bát để thứ năm.

–Lại nữa, thưa Thế Tôn! Hữu lậu bất tịnh như vậy là pháp không rốt ráo. Chỉ có
Phật Thế Tôn dùng thiên nhãn thanh tịnh thấy xa hơn mắt thường, đều thấy chúng
sanh
sống, chết, đẹp, xấu, sinh đến chỗ lành hay chỗ ác, cho đến sanh lên cõi
trời
, Ngài đều biết đúng như thật. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là khi Thế Tôn thuyết
pháp
, nếu có Sa môn, Bà la môn nào quy y hướng về Ngài để nghe pháp thọ trì, cầu
đạt sự tịch tĩnh, họ đều nương tựa vào Thất giác phần. Thất giác phầnTrạch
pháp
giác phần, Tinh tấn giác phần, Hỷ giác phần, Khinh an giác phần, Xả giác
phần
, Niệm giác phần, Định giác phần. Bảy pháp như vậy chỉ có Phật Thế Tôn mới
có thể biết rõ. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là khéo phân biệt pháp
Tứ chánh cần. Tứ chánh cần là điều ác đã làm khiến cho đoạn trừ; điều ác chưa
làm khiến cho không phát sinh; điều thiện đã làm khiến cho tăng trưởng; điều
thiện chưa làm khiến cho phát sanh. Các pháp như vậy đối với thiên thượng, nhơn
gian, Ngài đều thuyết giảng rộng rãi để tạo mọi lợi ích. Đó gọi là pháp tối thắng
của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn hay
dùng chánh trí hiện đại thần thông. Thần thông đó là: từ một thân hiện thành
nhiều thân, từ nhiều thân hợp thành một thân, hoặc hiện không có gì cả, hoặc
dùng thân xuyên qua thành quách núi đá để đi, hoặc hiện từ mặt đất lấy tay tiếp
xúc
với hư không cho đến cõi trời Phạm thiên, hoặc hiện đi dưới nước như đi
trên đất liền, hoặc hiện ngồi kiết già trên không trung, hoặc hiện hành tướng
giống như mặt trời mặt trăng du hành trên không trung. Những thần thông như vậy
nếu có Sa môn, Bà la môn nào thấy diệu lực nơi thần thông ấy mà sanh lòng ngờ vực,
con nói những người ấy là những kẻ phàm phu ngu si, không phải là bậc Thánh,
không đủ sức thần thông, không cầu chánh giác, cũng không muốn cầu Niết bàn tịch
tĩnh
. Nhưng năng lực thần thông này chính là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Những điều ưa muốn của thế gian là sắc hoan hỷ, sắc đẹp…
Nếu có ai mong cầu, Như lai vì các chúng sanh đó, theo căn cơgiáo hóa, đó
thần thông của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Những sắc vui và những sắc không vui, sắc đẹp và sắc
không
đẹp của thế gian, cả hai đều xa lìa, xả bỏ không trụ, khéo biết túc mạng.
Đó chính là thần thông của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Trong sắc thấy sắc, đó gọi là thần thông của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Bên trong không có tưởng về sắc, thấy các sắc bên
ngoài, đó gọi là thần thông của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Thân khéo giải thoát, chứng được Hành trụ, đó gọi là thần
thông
của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Quyết định chứng đắc Không Vô Biên Xứ, đó gọi là thần
thông
của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Quyết định chứng đắc Thức Vô Biên Xứ, đó gọi là thần
thông
của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Quyết định chứng đắc Vô Sở Hữu Xứ, đó gọi là thần thông
của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Quyết định chứng đắc Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ, đó gọi
thần thông của Như lai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Rõ biết thọ, tưởng, thọ tưởng diệt rồi, đó gọi là thần
thông
của Như lai.

Như vậy tất cả những cảnh giới thần thông tối thắng chỉ có Phật Thế Tôn mới có
thể rõ biết hoàn toàn. Đó gọi là năng lực thần thông của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là các Sa môn Bà la
môn
… từ một đời cho đến nhiều đời trong quá khứ, mọi nhân duyên tạo tác, nhận
lấy, quả báo, mọi suy nghĩcho đến tuổi thọ. Con đối với số năm nhiều như vậy
không thể nào biết được. Chỉ có Phật Thế Tôn mới biết được các Sa môn, Bà la
môn
này trong kiếp quá khứ với những nơi họ đã ở, hoặc trong sắc giới, hoặc
trong vô sắc giới, hoặc Hữu tưởng xứ, hoặc Vô tưởng xứ, hoặc Phi hữu tưởng phi
vô tưởng xứ, mọi nhân duyên mà họ đã làm các thứ quả báo, Ngài đều biết rõ cả.
Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là khi Thế Tôn thuyết
pháp
đều thuyết giảng hoàn toàn như thật. Hoặc có Sa môn, Bà la mônngu si
nên sanh ra ý nghĩ này nọ, khởi tâm nghi hoặc cho: Pháp Phật nói ra đều dùng
ngôn ngữ thuyết giảng về sự tướng: Pháp được nói ra đó là ba đời cùng thuyết,
hoặc gần hoặc xa, pháp đều thích hợp với tâm ý và cũng đều được thuyết giảng
như thế. Còn pháp do vị kia nói đều chẳng như thật. Khởi lên sự nghi này Phật
biết rõ cả. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con khi thuyết pháp, nếu có Sa môn, Bà la môn
nào tự mình không sanh nghi, sau đó nghe người khác nói: “Pháp Phật nói ra
đều chẳng như thật”. Nghe lời nói ấy rồi lại sanh lòng nghi, cũng cho:
“Thế Tôn dùng sự tướng để thuyết giảng các pháp.” Khởi lên sự hủy
báng này Phật cũng biết rõ. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con khi thuyết pháp, nếu có Sa môn, Bà la môn vốn
không sanh nghi hoặc, không bảo “Thế Tôn dùng sự tướng để thuyết giảng các
pháp” Sau lại nghe người khác nói, do đó mà sanh nghi hoặc, lại bảo với
người khác khiến cho người này cũng sanh nghi hoặc. Do tâm nghi hoặc mới sanh
ra ý này ý nọ, nói như thế này: “Việc này giống như trước, đều chẳng chơn
thật”. Đó là những tâm sai khác của chúng sanh, đối với những việc như vậy
Phật đều biết cả. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con thấy có Sa môn ở trong Tam ma địa, không
nghi, không nói, Phật đều biết rõ hạnh nguyện của họ. Lại nữa, hoặc thấy Sa môn
từ định mà ra Phật cũng biết rõ. Họ có những việc gì và những nghi hoặc nào cho
nên mới xuất định, những nghi hoặc như vậy Phật đều biết rõ. Đó gọi là pháp tối
thắng
của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn khéo
biết rõ các pháp không rốt ráo. Nếu có Sa môn, Bà la môn nào ở trong núi, tâm
an trụ
nơi pháp Đẳng dẫn, dùng thần thông diệu lực từ của mình biết được sự việc
hai mươi kiếp tăng giảm. Họ nghĩ như vầy: “Ta ở trong thời quá khứ, những
sự việc trong kiếp tăng giảm đều biết rõ”. Bạch Thế Tôn! Các Sa môn, Bà la
môn
kia đối với những việc tăng giảm trong thời vị laihiện tại họ không thể
biết được. Chỉ có đức Phật Thế Tôn mới biết rõ sự tăng giảm của ba đời. Đó gọi
là biết rõ pháp không rốt ráo thứ nhất.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Nếu có Sa môn, Bà la môn nào ở trong núi sâu, tâm an trụ
nơi pháp Đẳng dẫn dùng thần thông diệu lực từ của chính mình biết được sự việc
bốn mươi kiếp tăng giảm, vị ấy nghĩ: “Trong đời vị lai có những kiếp tăng
giảm ta đã biết rõ”. Bạch Thế Tôn! Các Sa môn, Bà la môn kia họ lại không
biết sự tăng giảm của kiếp quá khứhiện tại. Chỉ có đức Phật Thế Tôn mới biết
ba đời một cách đầy đủ. Đó gọi là biết rõ pháp không rốt ráo thứ hai.

–Lại nữa, bạch Thế Tôn! Nếu có Sa môn, Bà la môn nào ở trong núi sâu, tâm an trụ
nơi pháp Đẳng dẫn dùng diệu lực từ thần thông của chính mình biết được sự việc
tăng giảm của tám mươi kiếp. Vị ấy nghĩ: “Những việc tăng giảm của quá khứ
vị lai ta đều biết rõ”. Bạch Thế Tôn! Vị Sa môn, Bà la môn ấy chỉ còn đối
với biên vực tận cùng của hiện tại là không thể biết. Duy có Phật Thế Tôn là mỗi
mỗi đều biết rõ giới mốc của ba đời. Đó gọi là biết rõ pháp không rốt ráo thứ
ba.

Như vậy đức Thế Tôn đã dùng thiên nhãn thanh tịnh thấy xa hơn mắt thường, Ngài
thấy hết các pháp sanh và diệt của chúng sanh cho đến sanh lên cõi trời. Đó gọi
là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là đức Phật Thế Tôn
dùng pháp điều phục biết rõ pháp an lạc nơi tâm của các Bổ đặc già la, từ đó
Ngài giảng nói cho Bổ đặc già la ấy. Khi đã biết rõ thì theo đúng như lý mà tu
hành
, đoạn ba thứ phiền não, không lâu sau đó chứng quả Tu đà hoàn, ngược dòng
sanh tử, bảy lần qua lại nơi cõi trời hoặc ở nhơn gian, dứt tận biên vực của khổ.
Như vậy Thế Tôn đều biết rõ cả. Lại nữa bạch Thế Tôn, biết pháp ưa thích nơi
tâm ý của Bổ đặc già la này rồi, giúp họ theo đúng như lý mà tu hành, đoạn trừ
ba thứ phiền não, đoạn trừ tham, sân, si, sau đó không lâu sẽ chứng quả Tư đà
hàm
; một lần trở lại nhân gian nữa thì dứt được tận cùng biên vực của khổ. Như
vậy Thế Tôn đều biết rõ cả. Lại nữa, bạch Thế Tôn! Khéo biết pháp ưa thích nơi
tâm ý của Bổ đặc già la rồi, giúp họ đúng như lý tu hành, đoạn ba món phiền não
tùy phiền não, không lâu sau đó chứng quả A na hàm. Như vậy Thế Tôn đều biết
rõ cả. Lại nữa, bạch Thế Tôn! Khéo biết rõ Bổ đặc già la, giúp họ theo đúng như
tu hành, chẳng bao lâu thì dứt sạch các lậu, chứng pháp giải thoát, sanh tử
đã hết, phạm hạnh được lập, việc cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa.
Những pháp như vậy Thế Tôn mỗi mỗi đều biết rõ cả. Đó là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là đức Phật Thế Tôn
khéo biết rõ về bốn loại thai tạng. Một là không biết nhập thai, cũng không biết
trụ thai và ra khỏi thai; hai là có biết nhập vào thai nhưng không biết trụ
trong thai và ra khỏi thai; ba là biết nhập vào thai, trụ trong thai nhưng
không biết ra khỏi thai; bốn là nhập vào thai, trụ ở thai và ra khỏi thai đều
biết rõ. Bốn loại như vậy, sự biết có sai khác, chỉ có Phật Thế Tôn mỗi mỗi mới
biết rõ. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn khéo
biết rõ các Bổ đặc già la, tùy theo loại mà đoạn trừ các chướng ngại để chứng
thánh quả. Các pháp như vậy Phật đều biết rõ. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

–Lại nữa, đức Phật Thế Tôn của con có pháp tối thắng. Đó là Phật Thế Tôn biết
rõ có người đã đủ tín căn, giới hạnh thanh tịnh, trí huệ đầy đủ, chơn thật
không
hư vọng, không có ngã, không biếng trễ, không có các thứ huyễn hoặc,
không bị tán loạn, cũng không có tham dục, không dùng tà đạo để dẫn dắt chúng
sanh
, thường thực hành chánh niệm. Những pháp như vậy chỉ có Phật Thế Tôn mới
có thể biết rõ. Đó gọi là pháp tối thắng của Phật.

Bấy giờ Tôn giả Xá Lợi Phất bạch Phật:

–Bạch Thế Tôn! Hàng phàm phu ngu si của thế gian tham các dục lạc, lao khổ thân
mình, cầu lợi một các vô nghĩa. Chư Phật Như lai chẳng giống như vậy, chỉ muốn
làm lợi cho người khác, chẳng cầu cái vui riêng cho mình, khéo biết tâm pháp,
thấy pháp tịch tĩnh, trụ trong an lạc, không dục không khổ, được bốn thiền định.
Cho nên bạch Thế Tôn, nếu có những thiện nam thuộc hàng thượng căn nên thấy như
vậy, nên nghe như vậy, nên hay như vậy, nên biết như vậy. Đó gọi là bậc thượng
căn
đích thực.

Bấy giờ, trong chúng hội có một Tôn giả tên là Long Hộ, tay cầm phất trần báu,
đứng một bên hầu Phật. Lúc đó, Tôn giả Long Hộ bạch Phật:

–Bạch Thế Tôn! Con xem các hàng ngoại đạo tà kiến như Ni càn tử v.v… đối với
Phật Thế Tôn trước không có lòng tin, chỉ dùng tà đạo để cạnh tranh nói cho
hơn. Cho nên con nay dốc tạo nên pháp tràng để niêu bày chỉ dẫn cho người đời,
nhằm khiến họ đều nghe biết về công đức thù thắng của Phật. Vì Phật Thế Tôn
bậc Đại trượng phu tối tôn tối thượng, không ai bằng.

Đức Thế Tôn bảo Tôn giả Long Hộ:

–Tôn giả chớ nói như vậy, chớ có niêu bày chỉ ra cho người khác biết về công đức
thù thắng của Phật. Nay ta không muốn xưng dương như vậy.

Tôn giả Long Hộ liền tán thán đức Thế Tôn:

–Lành thay! Lành thay! Đúng là bậc Chánh đẳng Chánh giác.

Phật bảo Tôn giả Xá Lợi Phất:

–Tôn giả hãy khéo dùng chánh pháp như vậy, rộng vì các Bí sô, Bí sô ni, Ưu bà tắc,
Ưu bà di và các Sa môn, Bà la môn mà niêu giảng quảng diễn khắp chốn, cho đến
các hàng ma, ngoại đạo Ni càn tử v.v… Những hàng tà kiến không có tin Phật,
được nghe chánh pháp này khiến họ khởi sanh lòng tin sâu xa, quy hướng về Phật
mà sanh chánh kiến, rõ biết chánh pháp.

Ngài lại nói:

–Này Xá Lợi Phất! Tôn giả hãy nên thuyết giảng rộng khắp như vậy.

Bấy giờ, đức Thế Tôn nói với Tôn giả Xá Lợi Phất xong rồi thì ngồi im lặng. Tôn
giả Xá Lợi Phất
, nương vào oai lực của Phật, nói pháp này xong, lạy Phật lui
ra. Khi ấy, những vị ở trong hội chúng được nghe chánh pháp, hoan hỷ đảnh lễ,
tín thọ phụng hành.