LÒNG SÙNG TÍNCÚNG DƯỜNG
Nguyễn Thế Đăng

Phẩm Dược Vương Bồ-tát bổn sự, thứ 23, nói về Bồ-tát Nhất Thiết Chúng SanhHỷ Kiến “ưa tu tậpkhổ hạnh, ở trong pháp hội của Phật NhậtNguyệt TịnhMinh Đức, tinh tấnkinh hành, nhất tâm cầu thành Phật, đủ một vạn hai ngàn năm thì được tam-muội Hiện nhất thiếtsắc thân, đều là do được nghe kinh Pháp Hoa”.
Những thực hành của Bồ-tát Nhất Thiết Chúng SanhHỷ Kiến có động lực là cảm hứng từ kinh Pháp Hoa, với môt sự “nhất tâm cầu thành Phật” trong suốt một thời gian dài. Sự tinh tấnthực hành đó có động lực chính là lòng sùng tínkinh Pháp Hoa để nhất tâm cầu thành Phật.
Sau đó nhập tam-muội ấy, dùng hoa và hương “giá trị bằng cõi ta-bà” để cúng dường Phật. Sự cúng dường này hẳn có động lực là sự sùng tín đối với Phật, kinh Pháp Hoa và con đườngthành Phật. Nhưng Bồ-tát vẫn chưa bằng lòng với sự cúng dường những phẩm vật dù thiêng liêngnhất như vậy ở ngoài thân.
“Ta tuy dùng thần lựccúng dường Phật, nhưng chẳng bằng dùng thân cúng dường. Liền uống các chất thơm, dầu thơm các thứ hoa… đủ một ngàn hai trăm năm, rồi lấy dầu thơm xoa thân, ở trước Phật NhậtNguyệt TịnhMinh Đức, dùng y báu cõi trời quấn thân, rưới các thứ dầu thơm rồi dùng thần thông từ nguyện lựctự thiêu thân”.
Đốt thân để phá chấp ngã. Chính vì chấp cái thân hữu hạn, sanh diệt này là thật, duy nhất thật, nên không thể biết mình là Pháp thân toàn khắp. Sự việc đốt thân này không phải là một vụ tự tử, mà là “pháp cúng dường”, có sự tham dự của tất cả Phật pháp: sùng tín, cúng dường, cầu thành Phật, nguyện thành Phật độ chúng sanh, giới hương, định hương, huệ hương, giải thoát hương, giải thoát tri kiến hương…
Sự cúng dường bằng cách đốt thân này cũng đặc biệt là dùng đủ các loại hương, uống, xoa, rưới vào thân để đốt. Hương là một vật chất của thế gianvô thường này, nhưng nó là phước đức của Bồ-tát, khi được chuyển hóa trong ngọn lửa Phật pháp thì thành công đức. Sự sùng tín đã hợp nhất trí huệ và công đức trên con đườngthành Phật. Chính cái nhân vật chất là hương này, mà ngoài việc đắc trí huệPháp thân, ngài còn đắc công đức là Báo thân và Hóa thân, tức là thành Bồ-tát Dược Vương, vị Bồ-tát có thuốc tốt để chữa lành thân bệnh và tâm bệnh của chúng sanh.
“Ánh sáng soi khắp tám mươi ức hằng sathế giới, chư Phật ở trong đó đồng thời khen rằng: ‘Hay thay! Hay thay! Thiện nam tử! Đây là chân tinh tấn, gọi là chân pháp cúng dườngNhư Lai. Nếu dùng hoa, hương, chuỗi ngọc, hương đốt, hương bột, hương xoa, phan lọng bằng lụa cõi trời và hương hảithử ngạn chiên-đàn, dùng đủ thứ các vật như vậy cúng dường đều chẳng bằng được’.”.
Đốt thân bằng Phật pháp thì thân ấy biến thành ánh sáng trí tuệ soi khắp, cái ý thức chấp thân tiêu tan vào trí huệ bổn nguyên, tức Pháp thân của chư Phật. Đốt thân bằng hương phước đức là tịnh hóa thành hương công đức. Do đó được chư Phật khen là chân tinh tấn, chân pháp cúng dường, vì đủ hai tích tập trí huệ và tích tập công đức. Đức Phật được xưng là Lưỡng túc tôn, bậc tối tôn đầy đủ trọn vẹn hai tích tập trí huệ và công đức. Bằng sự đốt thân cúng dường, Bồ-tát Nhất Thiết Chúng SanhHỷ Kiến cũng đi trên con đườngthành Phật ấy. Với hai sự tíchtập trí huệ và công đức, Bồ-tát đạt đếnPháp thân của tất cả chư Phật và Báo thân, Hóa thâncông đức theo lời nguyện của ngài. Đây là sự tịnh hóa thân tâm bằng đốt thân cúng dường, mà động lực chính là lòng sùng tín.
Ngài Thiên Thai Trí Giả (538-597), trong một lầnnhập thất, tụng đến đoạn “Đây là chân tinh tấn, chân pháp cúng dường Như Lai…” của phẩm Dược Vương Bồ-tát bổn sựnày, đã đại ngộ, thấy hội Linh Sơn chưa tan. Từ sự đại ngộ này, ngài đã lập ra tông Thiên Thai, lấy kinh Pháp Hoa làm nền tảng. Qua đây chúng ta thấy những câu kinh Pháp Hoa thật đầy năng lượng, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào đối với một tâm thức đã chuẩn bị đủ.
“Thân của Bồ-tát cháy một ngàn hai trăm năm mới hết. Sau đó, ngài sinh ra khi Phật NhậtNguyệt TịnhMinh Đức vẫn còn tại thế. Ngài được Giải nhất thiết chúng sanhngữ ngôn đà-la-ni. Khi Phật NhậtNguyệt TịnhMinh Đứcdiệt độ, ngài lại đốt hai cánh tay trăm phước trang nghiêm để cúng dườngxá-lợi Phật, mãi bảy vạn hai ngàn năm, khiến vô số chúng sanh cầu Thanh văn, vô sốvô lượng người phát tâmVô thượng Giác ngộ, đều khiến trụ trong Hiện nhất thiếtsắc thân tam-muội… Sau đó, đúng như lời thệ nguyện, hai tay hoàn phục như cũ”.
Hai tay là để cầm nắm những sự vật tưởng là bên ngoài mình. Đốt hai tay là đốt chấp pháp, kể cả những pháp cao cả nhất, “hai cánh tay trăm phước trang nghiêm”, đồng thời tịnh hóa phước đứcthành công đức. Đốt cháy chấp ngã và chấp pháp ở mức vi tế và tích tập thêm công đức là con đường của Bồ-tát trong Mười Địa. Khi đốt hết thì Phật tánhhoàn toànhiển hiện, “Hiện nhất thiếtsắc thân tam-muội”. Hiện nhất thiếtsắc thân tam-muội là Pháp thânbiểu lộ nơi tất cả sắc tướng, đây được gọi là Sắc thân, gồm Báo thân và Hóa thân.
Một Bồ-tát đã đốt thân và hai tay để cúng dường, đốt chấp ngãchấp pháp bằng lòng sùng tín, thì vị ấy nhập vào pháp giớiPháp Hoa, và là pháp giớiPháp Hoa. Phiền não chướng và sở tri chướng cháy tiêu, thế giớiPháp Hoa hiện bày trọn vẹn. Thế giớisanh tử được chuyển hóa trong ngọn lửa sùng tín thành thế giớiDiệu Hữu, Hiện nhất thiếtsắc thân tam-muội.
Sở dĩ Bồ-tát có thể làm một “khổ hạnh” là đốt thân cúng dườngtrải quathời gian rất lâu như vậy vì ngài đã được nghe và thông tỏ kinh Pháp Hoa, biết rằng mọi khổ hạnh, công đức, trí huệ của ngài đều xảy ra trên nền tảng pháp giớiPháp Hoa, tức là trên nền tảng Như Laithọ lượng và Như Laithần lực.
Đức Phật nói Bồ-tát Dược Vương đã xả thânbố thí số nhiều vô lượng trăm ngàn muôn ức na-do-tha như thế. Đức Phật còn khẳng định:
“Nếu có người đem bảy thứ báu đầy cả cõi tam thiênđại thiêncúng dường Phật, các Đại Bồ-tát, Duyên giác và A-la-hán, công đức người ấy được chẳng bằng một người thọ trìkinh Pháp Hoa này, thậm chí một bài kệ bốn câu, phước của người này là cao tột nhất…
Kinh này có thể cứu tất cả chúng sanh, khiến xa lìa các khổ não, lợi ích cho tất cả chúng sanh, đầy đủ chỗ mong cầu như ao nước trong mát có thể làm mãn nguyện người khát, như kẻ lạnh được lửa, như con gặp mẹ…, có thể làm cho chúng sanhxa lìa tất cả khổ, bệnh tật, đau đớn, có thể mở sự trói buộc của tất cả sanh tử.
Nếu có người nghe phẩm Dược Vương Bồ-tát bổn sựnày mà có thể tùy hỷtán thán, thì người ấy ở đời hiện tại trong miệng thường bay ra mùi thơmhoa sen xanh, lỗ chân lông nơi thân thường bay ra mùi hương chiên-đàn-ngưu-đầu, được công đức như đã nói trên”.
Tóm lại, kinh này đầy đủ tất cả công đức, trí huệ và hạnh của Bồ-tát cầu thành Phật.
Ở đây chúng ta có thể học theo hạnh của Bồ-tát Dược Vương. Đó là sự sùng tín vào Phật và kinh Pháp Hoa, sự sùng tín ấy được thắp lên ngọn lửa nhờ thiền định, thiền quán và các hạnh.
Ngọn lửa sùng tíncúng dường ấy thiêu cháy chấp ngã và chấp pháp, phiền não chướng và sở tri chướng. Các chướng tiêu tan đến đâu thì Pháp thân (Chân không) và Báo thânHóa thân (Diệu hữu) hiện ra đến đó. Trong ngọn lửa sùng tín ấy có đủ tất cả Phật pháp vì nó kéo theo giới định huệ, các hạnh, từ bi, trí huệ, công đức để chuyển hóathế giớisanh tử khổ đau thành pháp giớiPháp Hoa.
Sự sùng tín ấy là ngọn lửa cháy bằng mọi thứ nhiên liệu Phật pháp, đốt tiêu những che chướng nơi thân tâmchúng ta mà chúng ta đã tự tạo, để lộ Phật tánhviên mãn vốn sẵn có nơi mỗi chúng ta.
(Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo số 258)


























