Lợi Dưỡng Với Người Xuất Gia | Thích Huệ Nghiêm

0
175
LỢI DƯỠNG VỚI NGƯỜI XUẤT GIA 
Thích Huệ Nghiêm

tang si phat giaotang si phat giaoNgười xuất gia mang trên mình một hoài bão lớn là hướng tâm đến giải thoát tự thân và giúp người khác giải thoát. Người xuất gia dấn thân trên đường đạo nguyện trau dồi công đức, làm lợi mình và lợi người.

Tùy thuậnchúng sanh, không cầu lợi dưỡng (ăn, mặc, ở, bệnh), giới hạnhthanh tịnh nên người xuất gia đáng được người đời cúng dường. Các bậc chân tutừ bỏgia đình, xuất giahọc đạo, tu hànhphạm hạnh, giới luật tinh nghiêm là ruộng phước điền của chúng sanh.

Trong kinh A-hàm, phẩm Cúng dường, Đức Phật dạy: “Dạy người không sát sanh, lại dạy dỗ người khác không trộm cắp, chẳng vọng ngữ, không nói hai lưỡi, cãi lộn, không giận dữ, tà kiến, tật đố, si mê. Do nhân duyên này khiến người xuất gia đáng được cúng dường…”. Hiện tại, cuộc sống khá đầy đủ nên người xuất gia xem lợi dưỡng là chất liệu duy trì sự sống, làm phương tiện để tiến đến đạo quả.

Đức Phật lại dạy: “Chín đức của sự cúng dường, người thí có ba, vật thí có ba, người nhận vật thí cũng thành tựu ba pháp”. Người nhận vật thí phải hội đủ giới đức, chánh địnhtrí tuệ mới thành tựuphước báo cho mình và người. Nếu người xuất gia không tinh cầntinh tấn, không xả ly tham đắm, lợi dưỡng thì không thể tu tậpgiải thoát tự thân mà ngược lại là hướng tâm đến dục lạc, tham đắm không giữ được tâm giải thoát như ban đầu.

Hành Bồ-tát đạo, người xuất giahình ảnh đẹp, sống lợi mình và lợi người. Khi một Tỳ-kheo nhận vật thí phải suy xétbản thân đủ đức hạnh để nhận không, vì người xuất gia cũng có nhiều hạng, có người chưa đầy đủ phước báo để nhận nhiều vật thí.

Pháp “Thiểu dục tri túc” mà Phật đã dạy cho người xuất gia nhằm giúp họ không vướng mắc vào lợi dưỡng. Đã cạo bỏ râu tóc, ra khỏi nhà thế tục, chẳng lẽ lại tham cầu lợi dưỡng, bỏ đi con đường chánh, không xa lìa được tham dục của thế gian? Người xuất luôn thực hànhquán tưởng về lợi dưỡng, thu thúc lục căn, đoạn trừ phiền não, hướng tâm đến con đườnggiải thoát. Cuộc đời của thế nhân đã khổ về tham cầu, người xuất gia phải vượt qua cái khổ thế nhân để thăng hoa tiến đạo, dự phần vào Thánh quả.

Quán niệmlợi dưỡng chỉ là phương tiện, các pháp do duyên sanh cũng do duyên diệt, thấu hiểu được điều đó người xuất gia sẽ không còn vướng bận nhiều vào lợi dưỡng. Như vậy tâm của người xuất gia sẽ nhẹ bớt đi một trong những phiền nãothế gian.