Kinh Hạnh Con Chó – Trung Bộ Kinh Majjhima Nikaya 57 (Kukkuravatika Sutta)

0
13

KINH HẠNH CON CHÓ
Trung Bộ Kinh Majjhima Nikaya 57
(Kukkuravatika sutta)
Thích Minh Châu

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn ở giữa dân chúng Koliya
Haliddavasana là tên một thị trấn của dân chúng Koliya.

Rồi Punna Koliyaputta, hành trì hạnh con bò, và lõa
thể Seniya, hành trì hạnh con chó, cùng đi đến Thế Tôn, sau khi
đến Punna Koliyaputta, hành trì hạnh con bò, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi
xuống một bên. Còn lõa thể Seniya, hành trì hạnh con chó, nói lời hỏi
thăm
với Thế Tôn, sau khi nói lên lời hỏi thăm thân hữu, rồi ngồi xuống
một bên, ngồi chõ hỏ như con chó. Sau khi ngồi một bên, Punna Koliyaputta, hành
trì
hạnh con bò, bạch Thế Tôn:

— Bạch Thế Tôn, lõa thể Seniya, hành trì hạnh
con chó, thực hành những hạnh khó hành, ăn đồ ăn quăng xuống đất, chấp
nhận
hành trì hạnh con chó trong một thời gian dài, vậy sanh thú ông ấy
thế nào, vận mạng ông ấy thế nào?

— Thôi vừa rồi Punna, hãy dừng lại đây, chớ có hỏi
Ta nữa.

Lần thứ hai… (như trên)… Lần thứ ba Punna Koliyaputta,
hành trì hạnh con bò, bạch Thế Tôn:

— Bạch Thế Tôn, lõa thể Seniya hành trì hạnh
con chó, thực hành những hạnh khó hành, ăn đồ ăn quăng dưới đất, chấp
nhận
hành trì hạnh con chó trong một thời gian dài, vậy sanh thú ông ấy
thế nào, vận mạng ông ấy thế nào?

— Này Punna, thật sự Ta đã không chấp nhận (câu hỏi)
của Ông và đã nói: “Thôi vừa rồi Punna, hãy dừng lại đây, chớ có hỏi
Ta nữa”. Tuy vậy, Ta sẽ trả lời cho Ông. Ở đây, này Punna, người nào
hành trì hạnh con chó một cách hoàn toàn viên mãn, hành trì giới con chó
một cách hoàn toàn viên mãn, hành trì tâm con chó một cách hoàn toàn viên
mãn
, hành trì uy nghi con chó một cách hoàn toàn viên mãn, sau khi thân hoại
mạng chung sẽ sanh thân hữu cùng với các loài chó. Nếu Ông ấy có
kiến
như sau: “Do giới này, hạnh này, khổ hạnh này, hay phạm hạnh
này, ta sẽ sanh thành chư Thiên này, hay chư Thiên khác”, thời này Punna,
đối với kẻ có tà kiến, Ta nói có một trong hai sanh thú như sau: địa
ngục
hay bàng sanh. Như vậy, này Punna, nếu hạnh con chó được thành tựu,
thời được sanh trong loài chó, nếu không được thành tựu, thời được
sanh trong địa ngục.

Khi được nói vậy, lõa thể Seniya, hành trì hạnh
con chó, khóc than chảy nước mắt. Rồi Thế Tôn nói với Punna Koliyaputta,
hành trì hạnh con bò:

— Này Punna, Ta đã không chấp nhận (câu hỏi) của ông
và đã nói: “Thôi vừa rồi Punna, hãy dừng lại đây, chớ có hỏi Ta
nữa”.

— Bạch Thế Tôn, con khóc như vậy không phải vì
lời Thế Tôn nói về con. Nhưng vì bạch Thế Tôn, con đã chấp nhận
hành trì hạnh con chó này trong một thời gian dài. Bạch Thế Tôn, Punna
Koliyaputta, hành trì hạnh con bò này, đã chấp nhậnhành trì hạnh con bò
này, trong một thời gian dài, vậy sanh thú của ông ấy thế nào, vận mạng
của ông ấy thế nào?

— Thôi vừa rồi Seniya, hãy dừng lại đây, chớ có hỏi
Ta nữa.

Lần thứ hai… (như trên)… Lần thứ ba, lõa thể
Seniya, hành trì hạnh con chó, bạch Thế Tôn:

— Bạch Thế Tôn, Punna Koliyaputta này đã chấp nhận
hành trì hạnh con bò này trong một thời gian dài, vậy sanh thú của ông ấy
thế nào, vận mạng của ông ấy thế nào?

— Này Seniya, thật sự Ta đã không chấp nhận (câu hỏi)
của Ông và đã nói: “Thôi vừa rồi Seniya, hãy dừng lại đây, chớ có
hỏi Ta nữa”. Tuy vậy ta sẽ trả lời cho Ông. Ở đây, này Seniya, người
nào hạnh trì hạnh con bò một cách hoàn toàn viên mãn, hành trì giới con bò
một cách hoàn toàn viên mãn, hành trì tâm con bò một cách hoàn toàn viên
mãn
, hành trì uy nghi con bò một cách hoàn toàn viên mãn, sau khi thân hoại
mạng chung, sẽ sanh thân hữu cùng với các loài bò. Nếu Ông ấy có
kiến
như sau: “Do giới này, hạnh này, khổ hạnh này, hay phạm hạnh
này, ta sẽ sanh thành chư Thiên này hay chư Thiên khác”, thời này Seniya,
đối với kẻ có tà kiến, Ta nói có một trong hai sanh thú như sau: địa
ngục
hay bàng sanh. Như vậy, này Seniya, nếu hạnh con bò được thành tựu,
thời được sanh trong loài bò, nếu không được thành tựu, thời được
sanh trong địa ngục.

Khi được nói vậy, Punna Koliyaputta, hành trì hạnh con
bò, khóc than, chảy nước mắt. Rồi Thế Tôn nói với lõa thể Seniya,
hành trì hạnh con chó:

— Này Seniya, Ta đã không chấp nhận (câu hỏi) của Ông
và đã nói: “Thồi vừa rồi Seniya, hãy dừng lại đây, chớ có hỏi Ta
nữa”.

— Bạch Thế Tôn, con khóc như vậy không phải vì
lời Thế Tôn nói về con. Nhưng vì, bạch Thế Tôn, con đã chấp nhận
hành trì hạnh con bò này trong một thời gian dài. Bạch Thế Tôn, con có
lòng tin tưởng đối với Thế Tôn: Thế Tôn có thể thuyết pháp
cho con để con có thể từ bỏ hạnh con bò này và để lõa thể
Seniya, hành trì hạnh con chó, có thể bỏ hạnh con chó này.

— Này Punna, hãy nghe và khéo tác ý, Ta sẽ nói.

— Thưa vâng, bạch Thế Tôn.

Punna Koliyaputta vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói
như sau:

— Này Punna có bốn loại nghiệp này, Ta đã tự
chứng
tri, chứng ngộtuyên thuyết. Thế nào là bốn? Này Punna, có
nghiệp đen đưa đến quả báo đen, này Punna, có nghiệp trắng
đưa đến quả báo trắng, này Punna, có nghiệp đen trắng đưa
đến quả báo đen trắng, này Punna, có nghiệp không đen trắng đưa
đến quả báo không đen trắng, nghiệp đưa đến sự đoạn tận các
nghiệp.

Và này Punna, thế nào là nghiệp đen đưa
đến quả báo đen? Ở đây, này Punna có người tạo ra thân hành
tổn hại, tạo ra khẩu hành có tổn hại, tạo ra ý hành có tổn hại. Sau khi
tạo ra thân hànhtổn hại, khẩu hành có tổn hại, ý hành có tổn hại,
vị này được sanh vào thế giớitổn hại. Vì phải sanh vào thế
giới
tổn hại, vị này cảm xúc những cảm xúctổn hại. Do cảm xúc
những cảm xúctổn hại, vị này cảm thọ những cảm thọtổn hại,
thuần nhất khổ thọ, như các chúng sanh trong địa ngục. Như vậy, này
Punna, là sự sanh khởi của một chúng sanh tùy thuộcchúng sanh, chúng sanh
ấy sanh khởi tùy thuộc hành động của mình, và khi chúng sanh ấy đã sanh,
thời các cảm xúc kích thích mình. Do vậy, này Punna, Ta nói: “Các chúng
sanh
là thừa tự hạnh nghiệp (của mình)”. Như vậy, này Punna, được
gọi là nghiệp đen đưa đến quả báo đen.

Và này Punna, thế nào là nghiệp trắng đưa
đến quả báo trắng? Ở đây, này Punna, có người làm thân hành không
không
tổn hại, làm khẩu hành khôngtổn hại, làm ý hành không
không có tổn hại. Sau khi làm thân hành không khôngtổn hại, khẩu hành
không
không có tổn hại, ý hành không không có tổn hại, vị này được
sanh vào thế giới không khôngtổn hại. Vì phải sanh vào thế giới
không khôngtổn hại, vị này cảm xúc những cảm xúc không khôngtổn
hại
. Do cảm xúc những cảm xúc không khôngtổn hại, vị này cảm thọ
những cảm thọ không khôngtổn hại, thuần nhất lạc thọ, như chư
Thiên
Subhakinha (Biến Tịnh thiên). Như vậy này Punna là sự sanh khởi của
một chúng sanh tùy thuộcchúng sanh, chúng sanh ấy sanh khởi tùy thuộc hành
động của mình; và khi chúng sanh ấy đã sanh, thời các cảm xúc kích thích
chúng sanh ấy. Do vậy, này Punna, Ta nói: “Các chúng sanh là thừa tự hạnh
nghiệp (của mình)”. Như vậy, này Punna, được gọi là nghiệp
trắng đưa đến quả báo trắng.

Và này Punna, thế nào là nghiệp đen trắng đưa
đến quả báo đen trắng? Ở đây, này Punna, có người làm các thân
hành
tổn hại và không tổn hại, các khẩu hành có tổn hại và không tổn
hại
, các ý hành có tổn hại và không tổn hại. Sau khi làm các thân hànhtổn hại và không tổn hại, khẩu hành có tổn
hại
và không tổn hại, ý hành có tổn hại và không tổn hại, vị này được sanh
vào thế giớitổn hại và không tổn hại. Vì phải sanh vào thế giới
tổn hại và không tổn hại, vị này cảm xúc những cảm xúctổn hại và không tổn
hại
. Do cảm xúc những cảm xúctổn hại và không tổn hại, vị này cảm thọ
những cảm thọtổn hại và không tổn hại, có lạc thọ khổ thọ xen
lẫn
, như một số loài Người, một số chư Thiên và một số chúng sanh trong
đọa xứ. Như vậy, này Punna là sự sanh khởi của một chúng sanh tùy thuộc
chúng sanh, chúng sanh ấy sanh khởi tùy thuộc hành động của mình; và khi
chúng sanh ấy đã sanh, thời các cảm xúc kích thích chúng sanh ấy. Do vậy,
này Punna, Ta nói: “Các chúng sanh là thừa tự hạnh nghiệp (của
mình)”. Như vậy này Punna, được gọi là nghiệp đen trắng đưa
đến quả báo đen trắng.

Và này Punna, thế nào là nghiệp không đen
trắng, đưa đến quả báo không đen trắng, nghiệp đưa đến sự
đoạn tận các nghiệp? Ở đây, này Punna chỗ nào có ý chí
(Cetana: Tư tâm sở) đoạn trừ nghiệp đen đưa đến quả báo đen,
chỗ nào có ý chí đoạn trừ nghiệp trắng đưa đến quả báo
trắng, chỗ nào có ý chí đoạn trừ nghiệp đen trắng đưa đến
quả báo đen trắng. Ở đây, này Punna, chỗ nào có ý chí như vậy, này
Punna, được gọi là nghiệp không đen trắng đưa đến quả báo
không đen trắng, nghiệp đưa đến sự đoạn tận các nghiệp. Này
Punna, bốn loại nghiệp này, Ta đã tự chứng tri, chứng ngộtuyên
thuyết
.

Khi được nói vậy, Punna Koliyaputta, hành trì hạnh con
bò bạch Thế Tôn:

— Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn! Thật vi
diệu
thay, bạch Thế Tôn! Bạch Thế Tôn, như người dựng đứng lại
những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường
cho những người đi lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để
những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Thế
Tôn
dùng nhiều phương tiện trình bày giải thích. Con xin quy y Thế
Tôn
, quy y Phápquy y chúng Tỷ-kheo Tăng. Mong Thế Tôn nhận con làm
cư sĩ, từ nay trở đi cho đến mạng chung, con trọn đời quy ngưỡng.

Còn lõa thể Seniya, hành trì hạnh con chó, bạch
Thế Tôn:

— Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn ! Thật vi
diệu
thay, bạch Thế Tôn ! Bạch Thế Tôn, như người dựng đứng lại
những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường
cho những người đi lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để
những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Thế
Tôn
dùng nhiều phương tiện trình bày giải thích. Con xin quy y Thế
Tôn
, quy y Phápquy y chúng Tỷ-kheo Tăng. Mong Thế Tôn cho con được
xuất gia với Thế Tôn, mong cho con thọ đại giới.

— Này Seniya, ai trước kia là ngoại đạo nay muốn xuất
gia
, muốn thọ đại giới trong Pháp và Luật này phải sống bốn tháng
biệt trú. Sau khi sống bốn tháng biệt trú, chúng Tăng nếu đồng
ý
sẽ cho xuất gia, cho thọ đại giới để thành vị Tỷ-kheo.
Nhưng Ta nhận thấy ở đây là tánh con người sai biệt nhau.

— Bạch Thế Tôn, nếu những người xưa kia
ngoại đạo nay muốn xuất gia, muốn thọ đại giới trong pháp và luật này,
phải sống bốn tháng biệt trú, sau khi sống bốn tháng biệt trú, chúng
Tăng
nếu đồng ý sẽ cho xuất gia, cho thọ đại giới, để thành
vị Tỷ-kheo, thời con sẽ xin sống biệt trú bốn năm. Sau khi sống
biệt trú bốn năm, nếu chư Tỷ-kheo đồng ý, mong chư Tỷ-kheo
hãy xuất gia cho con, thọ đại giới cho con để thành vị Tỷ-kheo.

Và lõa thể Seniya, hành trì hạnh con chó, được
xuất gia với Thế Tôn, được thọ đại giới. Thọ đại giới không
bao lâu, Tôn giả Seniya sống một mình an tịnh, không phóng dật, nhiệt tâm,
tinh cần. Và không bao lâu vị này chứng được mục đích tối cao mà con cháu
các lương gia đã xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình hướng
đến. Đó là vô thượng phạm hạnh ngay trong hiện tại, tự mình chứng
tri
, chứng ngộ, chứng đạt và an trú. Vị ấy biết: “Sanh đã tận, Phạm
hạnh
đã thành, những gì nên làm đã làm, sau đời này sẽ không có đời
sống
khác nữa”. Và Tôn giả Seniya trở thành một vị A-la-hán nữa.

Hòa thượng Thích Minh
Châu
dịch Việt


Chân thành cám ơn anh HDC và nhóm Phật tử VH đã có
thiện tâm gửi tặng ấn bản điện tử.
(Bình Anson hiệu đính, dựa theo bản Anh ngữ “The Middle Length Discourses
of the Buddha”, Tỳ kheo Nanamoli và Tỳ kheo Bodhi dịch, 1995).

Hiệu đính: 15-06-2004

Nguồn: http://www.budsas.org/uni/u-kinh-trungbo/trung57.htm


Majjhima Nikaya 57

Kukkuravatika Sutta
The Dog-duty Ascetic

Translated from
the Pali by Ñanamoli Thera


Introduction (by Bhikkhu Khantipalo)


There were some strange people around in the
Buddha’s days believing some strange things — but that is no different from our own days
when people still believe the most odd off-balance ideas. In this sutta we meet some
people who believed that by imitating animals they would be saved. Maybe they’re still
with us too!

Belief is often one thing, action another. While
beliefs sometimes influence actions, for other people their beliefs are quite separate
from what they do. But the Buddha says all intentional actions, whether thoughts, speech
or bodily actions, however expressed, are kamma and lead the doer of them to experience a
result sooner or later. In this sutta the Buddha classifies kamma into four groups:

(i) dark with a dark result,
(ii) bright with a bright result,
(iii) dark and bright with a dark and bright result,
(iv) neither dark nor bright with a neither dark nor bright result.

Dark (evil) kamma does not give a bright (happy)
result, nor does bright (beneficial) kamma lead to dark (miserable) result. Kamma can be
mixed, where an action is done with a variety of motives, some good, some evil. And that
kind of kamma also exists which gives up attachment to and interest in the other three and
so leads beyond the range of kamma.





1. Thus have I heard. On one occasion the Blessed One was
living in the Koliyan country: there is a town of the Koliyans
called Haliddavasana.

2. Then Punna, a son of the Koliyans
and an ox-duty ascetic, and also Seniya a naked dog duty ascetic,
went to the Blessed One, and Punna the ox duty ascetic paid homage to the Blessed One and
sat down at one side, while Seniya the naked dog-duty ascetic exchanged greetings with the
Blessed One, and when the courteous and amiable talk was finished, he too sat down at one
side curled up like a dog. When Punna the ox-duty ascetic sat down, he asked the Blessed
One: “Venerable sir, this naked dog-duty ascetic Seniya does what is hard to do: he
eats his food when it is thrown on the ground. That dog duty has long been taken up and
practiced by him. What will be his destination? What will be his future course?”[1]

“Enough, Punna, let that be. Do not ask me
that.”

A second time…A third time Punna the ox-duty ascetic
asked the Blessed One: “Venerable sir, this naked dog-duty ascetic Seniya does what
is hard to do: he eats his food when it is thrown on the ground. That dog duty has long
been taken up and practiced by him. What will be his destination? What will be his future
course?”

“Well, Punna, since I certainly cannot persuade you
when I say ‘Enough, Punna, let that be. Do not ask me that,’ I shall therefore answer you.

3. “Here, Punna, someone develops the dog duty fully
and unstintingly, he develops the dog-habit fully and unstintingly, he develops the dog
mind fully and unstintingly, he develops dog behavior fully and unstintingly. Having done
that, on the dissolution of the body, after death, he reappears in the company of dogs.
But if his view is such as this: ‘By this virtue or duty or asceticism or religious life I
shall become a (great) god or some (lesser) god,’ that is wrong view in his case. Now
there are two destinations for one with wrong view, I say: hell or the animal womb. So,
Punna, if his dog duty is perfected, it will lead him to the company of dogs; if it is
not, it will lead him to hell.”

4. When this was said, Seniya the naked dog-duty ascetic
wept and shed tears. Then the Blessed One told Punna, son of the Koliyans and an ox-duty
ascetic: “Punna, I could not persuade you when I said, ‘Enough Punna, let that be. Do
not ask me that.'”

“Venerable sir, I am not weeping that the Blessed One
has spoken thus. Still, this dog duty has long been taken up and practiced by me.
Venerable sir, there is this Punna, a son of the Koliyans and an ox duty ascetic: that ox
duty has long been taken up and practiced by him. What will be his destination? What will
be his future course?”

“Enough, Seniya, let that be. Do not ask me
that.” A second time…A third time Seniya the naked dog-duty ascetic asked the
Blessed One: “Venerable sir, there is this Punna, a son of the Koliyans and an
ox-duty ascetic; that ox duty has long been taken up and practiced by him. What will be
his destination? What will be his future course?”

“Well, Seniya, since I certainly cannot persuade you
when I say ‘Enough, Seniya, let that be. Do not ask me that,’ I shall therefore answer
you.”

5. “Here, Seniya, someone develops the ox duty fully
and unstintingly, he develops the ox habit fully and unstintingly, he develops the ox mind
fully and unstintingly, he develops the ox behavior fully and unstintingly. Having done
that, on the dissolution of the body, after death, he reappears in the company of oxen.
But if his view is such as this: ‘By this virtue or duty or asceticism or religious like I
shall become a (great) god or some (lesser) god,’ that is wrong view in his case. Now
there are two destinations for one with wrong view, I say: hell or the animal womb. So,
Seniya, if his ox duty is perfected, it will lead him to the company of oxen; if it is
not, it will lead him to hell.”

6. When this was said, Punna, a son of the Koliyans and an
ox-duty ascetic, wept and shed tears. Then the Blessed One told Seniya, the naked dog duty
ascetic: “Seniya, I could not persuade you when I said, ‘Enough, Seniya, let that be.
Do not ask me that.'”

“Venerable sir, I am not weeping that the Blessed One
has spoken thus. Still, this ox duty has long been taken up and practiced by me. Venerable
sir, I have confidence in the Blessed One thus: ‘The Blessed One is capable of teaching me
the Dhamma in such a way that I may abandon this ox duty and that this naked dog-duty
ascetic Seniya may abandon that dog duty.'”

7. “Then, Punna, listen and heed well what I shall
say.”

“Yes, venerable sir,” he replied. The Blessed
One said this:

8. “Punna, there are four kinds
of kamma proclaimed by me after realization myself with direct knowledge. What are the
four? There is dark kamma with dark ripening, there is bright kamma with bright ripening,
there is dark-and-bright kamma with dark-and-bright ripening, and there is kamma that is
not dark and not bright with neither-dark-nor-bright ripening that conduces to the
exhaustion of kamma.

9. “What is dark kamma with dark ripening? Here
someone produces a (kammic) bodily process (bound up) with affliction,[2] he produces a (kammic) verbal process (bound up) with affliction, he
produces a (kammic) mental process (bound up) with affliction. By so doing, he reappears
in a world with affliction. When that happens, afflicting contacts[3]
touch him. Being touched by these, he feels afflicting feelings entirely painful as in the
case of beings in hell. Thus a being’s reappearance is due to a being: he reappears owing
to the kammas he has performed. When he has reappeared, contacts touch him. Thus I say are
beings heirs of their kammas. This is called dark kamma with dark ripening.

10. “And what is bright kamma with bright ripening?
Here someone produces a (kammic) bodily process not (bound up) with affliction, he
produces a (kammic) verbal process not (bound up) with affliction, he produces a (kammic)
mental process not (bound up) with affliction. By doing so, he reappears in a world
without affliction. When that happens, unafflicting contacts touch him. Being touched by
these, he feels unafflicting feelings entirely pleasant as in the case of the Subhakinha,
the gods of Refulgent Glory. Thus a being’s reappearance is due to a being: he reappears
owing to the kammas he has performed. When he has reappeared, contacts touch him. Thus I
say are beings heirs of their kammas. This is called bright kamma with bright ripening.

11. “What is dark-and-bright kamma with
dark-and-bright ripening? Here someone produces a (kammic) bodily process both (bound up)
with affliction and not (bound up) with affliction…verbal process…mental process both
(bound up) with affliction and not (bound up) with affliction. By doing so, he reappears
in a world both with and without affliction. When that happens, both afflicting and
unafflicting contacts touch him. Being touched by these, he feels afflicting and
unafflicting feelings with mingled pleasure and pain as in the case of human beings and
some gods and some inhabitants of the states of deprivation. Thus a being’s reappearance
is due to a being: he reappears owing to the kammas he has performed. When he has
reappeared, contacts touch him. Thus I say are beings heirs of their kammas. This is
called dark-and-bright kamma with dark-and-bright ripening.

12. “What is neither-dark-nor-bright kamma with
neither-dark-nor-bright ripening that leads to the exhaustion of kamma? As to these (three
kinds of kamma), any volition in abandoning the kind of kamma that is dark with dark
ripening, any volition in abandoning the kind of kamma that is bright with bright
ripening, and any volition in abandoning the kind of kamma that is dark-and bright with
dark-and-bright ripening: this is called neither-dark-nor-bright kamma with
neither-dark-nor-bright ripening.

“These are the four kinds of kamma proclaimed by me
after realization myself with direct knowledge.”

13. When this was said, Punna, a son of the Koliyans and
an ox-duty ascetic, said to the Blessed One: “Magnificent,
Master Gotama! Magnificent, Master Gotama! The Dhamma has been made clear in many ways by
Master Gotama as though he were turning upright what had been overthrown, revealing the
hidden, showing the way to one who is lost, holding up a lamp in the darkness for those
with eyesight to see forms.

14. “I go to Master Gotama for refuge and to the
Dhamma and to the Sangha of bhikkhus. From today let Master Gotama remember me as a lay
follower who has gone to him for refuge for life.”

15. But Seniya the naked dog-duty ascetic said: “Magnificent, Master Gotama!…The Dhamma has been made clear…for
those with eyesight to see forms.

16. “I go to Master Gotama for refuge and to the
Dhamma and to the Sangha of bhikkhus. I would receive the going forth under Master Gotama
and the full admission.”[4]

17. “Seniya, one who belonged formerly to another
sect and wants the going forth and the full admission in this Dhamma and Discipline lives
on probation for four months. At the end of the four months bhikkhus who are satisfied in
their minds give him the going forth into homelessness and also the full admission to the
bhikkhus’ state. A difference in persons has become known to me in this (probation
period).”

“Venerable sir, if those who belonged formerly to
another sect and want the going forth and the full admission in this Dhamma and Discipline
live on probation for four months and at the end of four months bhikkhus who are satisfied
in their minds give them the going forth into homelessness and the full admission to the
bhikkhus’ state, I will live on probation for four years and at the end of the four years
let bhikkhus who are satisfied in their minds give me the going forth into homelessness
and the full admission to the bhikkhus’ state.”

18. Seniya the naked dog duty
ascetic received the going forth under the Blessed One, and he received the full
admission. And not long after his full admission, dwelling alone, withdrawn, diligent,
ardent, and self-controlled, the venerable Seniya by realization himself with direct
knowledge here and now entered upon and abode in that supreme goal of the holy life for
the sake of which clansmen rightly go forth from the home life into homelessness. He had
direct knowledge thus: “Birth is exhausted, the holy life has been lived, what had to
be done has been done, there is no more of this to come.”

And the venerable Seniya became one of the Arahants.


Notes

1. Of births in samsara, the
wandering-on in birth and death. [Go back]

2. A defiled kamma expressed
through the body (speech, mind). [Go back]

3. Painful “touches”
through eye, ear, nose, tongue, body, mind. [Go back]

4. That is, the novice ordination
and the full ordination as a bhikkhu or monk. [Go back]


Source: Access-to-Insight web site, http://world.std.com/~metta/canon/majjhima/mn57.html