Có Một Pháp Cần Thắng Tri

0
153

CÓ MỘT PHÁP CẦN THẮNG TRI
Thích Tánh Tuệ

 __________________________________

co mot phap thang trico mot phap thang tri– Có một pháp cần Thắng Tri (Abhiññeyyadhammo):

“Tất cả chúng sanh duy tồn nhờ vật thực” (Sabbe sattā āhāraṭṭhitikā).

Có bốn pháp vật thực là đoàn thực, xúc thực, tư niệm thựcthức thực. Nhờ bốn thực ấy làm duyên, trợ sanh và nuôi dưỡng cho nên có thân danh sắc này và được duy trìkế tục. Và trong D.III Saṅgītisutta, có nói thêm một pháp cần thắng tri là: “Tất cả chúng sanh duy tồn nhờ hữu vi” (Sabbe sattā Saṅkhāraṭṭhitikā).

– Một ngày nọ, Đức Phậtquán sátcăn cơchúng sanh và thấy được có một người nghèo cùng sẽ chứng quảTu Đà Hoàn nên Ngài cùng chư tăng đi bộ hơn ba mươi dặm để nói pháp độ họ. Khi Thế Tôn đến nơi, người nghèo kia vì bị lạc mất con bò nên đi vào rừng tìm kiếm. Đến giờ ngọĐức Phật cùng chư tăng thọ trai xong, thính chúng đến nghe pháp nhưng Phật lặng thinh không nói. 

Người nông dân nghèo sau khi tìm được bò, dù đói lã nhưng vẫn hối hả đến đảnh lễĐức Thế Tôn. Phật hỏi người trông coithức ăn và kêu họ dọn lên để người nghèo kia được ăn no đủ. Đây cũng là Lần đầu tiên Đức Phật để tâm đến chuyện phân bố và sắp xếp thức ăn. Sau khi được ăn uống no đủ, người nông dân trở nên thanh tỉnh và tâm tư an tịnh lại, Thế Tôn dạy ông pháp Tứ Đế, nghe xong ông chứng thánh quảTu Đà Hoàn.

 Tứ chúngnghi ngờbàn tán xôn xao, Thế Tôntừ bigiảng giải:

“- Đúng thế! Này các Tỳ-kheo, Ta đến đây qua một đoạn đường dài ba mươi dặm đầy nhọc nhằn, chỉ với mục đíchduy nhất, vì Ta thấy rõ người nông dân kia có khả năng chứng quả Tu-đà-hoàn. Từ sáng sớm, ông ta vào rừng tất tả tìm con bò, lòng không bụng đói. Ta nghĩ nếu Ta nói pháp cho người này nghe trong khi y khổ sở vì đói, y sẽ không hiểu gì cả. Vì thế Ta phải làm như thế. Này các Tỳ-kheo, không gì khổ sở cho bằng đói.”

– Mẫu chuyện trên là một minh chứng sáng tỏ cho câu nói:”Có thực mới vực được Đạo” và đạo lý Hiểu và Thương, đức Phật đã Hiểu tình cảnh của một chúng sinh để rồi Thương và độ qua bờ giác. Nếu không có cái ăn (phương tiện) thì không dễ tìm ra ánh sáng Giác ngộ (cứu cánh). Ăn để sống là tự nhiên, nhưng sống để ăn mới là thói quen cần điểu chỉnh lại? 

Trong kiếp nhân sinh này, người thiếu ăn, kẻ đói kém không đâu không có. Chúng ta không thể quán sát được những ai cần được độ hay chưa được độ như Thế Tôn, chỉ biết rằng chúng ta nên làm gì và có thể làm được những gì để giúp họ.

 Trong mùa đại dịch, mọi thứ với chúng tôihiện tại không dễ dàng gì, cũng từng trải qua khó khổ trong suốtthời gian lệnh giới nghiêm nên càng hiểu sâu sắc những kiếp người đang vật vã ngoài kia, nhiều khi cảm thấy mình bất lực khi vô tình lướt qua một số phận bi thương, hay những cánh tay đang chìa ra, những ánh mắt đang tìm kiếm sự sẻ chia… Quả thật, thế giới khó tồn ại nếu thiếu vắng tình thương của thánh hiềnlòng bi mẫn của con người dành cho đồng loại..

Đói ăn, bệnh tối thượng,
Các hành, khổ tối thượng,
Hiểu như thực là vậy,
Niết-bàn, lạc tối thượng.
(Kinh Pháp Cú 203)

Nguyện cầu cho hết thảy được tai qua nạn khỏi, dịch bịnh tiêu trừPháp giớichúng sanhvô lượngan lành, hạnh phúc..

 

 

MỘT KHI SÂU HÓA BƯỚM…

______________________________________________ 

co mot phap thang trisau hoa buomMột người Phật tử hôm nay vừa tròn tuổi 50, vị Sư hỏi Cô ấy có gì mới không, Cô ấy chầm chậm chia sẻ…

Bạch Thầy: 

– Con đang thay đổi. Con đã không mặc cả với những người bán rau bán cá nữa, trả thêm cho họ ít tiền không làm con nghèo túng, biết đâu số tiền đó lại góp phần nhỏ bé trong học phí của con cái của họ.

– Con đang thay đổi. Con không chờ lấy tiền thối lại khi đi taxi, đôi chút tiền boa đó biết đâu đổi lại được một nụ cười, dù sao anh ta cũng sống vất vả hơn con mà.

– Con đang thay đổi. Con không nói với hai cụ của con rằng “câu chuyện này đã nghe nhiều lần rồi, biết rồi, nói mãi.” Con để các cụ thoải mái ôn lại kỷ niệm xưa, vì tuổi già thường cảm thấyhạnh phúc với thời trẻ đã qua..

– Con đang thay đổi. Con thôi không bắt lỗi khi người khác sai, bởi vì khi nhìn lại, con thấy mình nhiều điểm vẫn còn chưa hoàn hảo.

– Con đang thay đổi. Con thường tìm ưu điểm để khen tặng người khác, khiến người ta vui, và khi họ vui, con thấy mình cũng được vui lây thầy ạ.

– Con đang thay đổi. Con vẫn kính trọng những kẻ xem thường mình, bởi vì chính con mới là người hiểu rõbản thân mình là ai.

– Con đang thay đổi. Con không còn vì bảo vệquan điểm của mình mà đánh mất tình bạn, tình thân trong gia đinh, hơn nhau không quan trọng bằng sống chung hạnh phúc .

– Con đang thay đổi. Con không còn sống hời hợt, vô tâm với gia đìnhcộng đồngxã hội, vì rất nhiều khi sự vô tâm đồng nghĩa ích kỷtội ác.

– Con đang thay đổi. Con không bận tâm những vết bẩn trên áo quần, dù sao nhân cách vẫn quan trọng hơn vẻ bên ngoài.

– Con đang thay đổi. Con đã hiểu ra mình không phải Thượng đế, mình không thể tham vọng, ôm đồm cả thế gian, con chỉ có thể bỏ đi cái tính muốn ôm đồm

– Con đang thay đổi. Con tự xem mỗi ngày là ngày cuối cùng của đời mình để sống trọn vẹntỉnh thức, vì trước sau gì ngày ấy cũng sẽ đến.

– Bạch Thầy. Cuối cùng, con đang thay đổi nhưng không cảm thấy tự mãn trước những gì đã & đang thay đổi trong con..

– Sadhu, Lành thay!!

Tu Là Chuyển Hóa..

Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ

Namo Buddhaya

Kính chúc thầy được luôn an lạc và xin thầy nhớ gìn giữsức khỏe trong cơn bão dịch đang hoành hành tại ấn độ và khắp nơi trên thế giới.

Cầu mong nạn dịch qua mau, chúng sinh bớt khổ và thế giớian lành. (Tịnh Thủy-Tâm Linh)

.