TUỆ GIẢI THOÁT
Tâm Tịnh cẩn tập
Thiết kế bìa: Mimi Dang
MỤC LỤC

Lời mở đầu
Tuệ giải thoát
Để tâmvô trụ khi làm từ thiện
Mười một cửa giải thoát
Tự tại giữa ‘có’ và ‘không’
Tưởng vô thường, tưởng vô ngã, thoát mọi khổ đau
Chân không diệu hữu, tự tạithong dong
Đoạn nghi ngờ là chơn giải thoát
LỜI MỞ ĐẦU
Trong Trung Bộ Kinh, Kinh 110 Tiểu Kinh Mãn Nguyệt, Đức Phật xác quyết trên thế gian này có những người theo chánh hạnh, chánh hướng tự mình chứng đạt với thắng trí đời này đời khác, và truyền dạy lại, như đoạn kinh văn sau đây về người bất chánh có tà kiến như người bất chánh, và người chơn chánh có chánh kiến như người chơn chánh
“Ở đời, không có những vị Sa-môn, những vị Bà-la-môn chánh hướng, chánh hạnh đã tự mình chứng đạt với thượng trí đời này và đời khác, và truyền dạy lại”. Như vậy, này các Tỷ-kheo, là người bất chánh có tà kiến như người bất chánh.
“Ở đời có những vị Sa-môn, những vị Bà-la-môn chánh hướng, chánh hạnh, đã tự mình chứng đạt với thượng trí đời này và đời khác, và truyền dạy lại.” Như vậy, này các Tỷ-kheo, là người chơn chánh có chánh kiến như người chơn chánh.
(Trung Bộ Kinh- 110 Tiểu Kinh Mãn Nguyệt. Hòa Thượng Thích Minh Châu https://thuvienhoasen.org/p15a974/3/110-tieu-kinh-man-nguyet-culapunnama-sutta
Nhờ vào hồng ânTam Bảo và lực gia trì của Đức BổnSư Thích Ca Mâu Ni Phật, của Chư Phật và Long Thần Hộ Pháp, bảy bài kết tập trong quyển tập này được khéo trích dẫn từ Nikàya (Pali tạng) và Hán tạng về tuệ giải thoát qua pháp thuần quán, trong đó Đức Phật đã chỉ dạy trong nhiều bài kinh với những cách trình bày khác nhau nhưng tựu chung cùng hướng đến mục đíchtối thượng: giải thoát, niết bàn.
Bảy bài kết tập này được đăng rộng rãi trên các trang Phật Giáochính thống và phổ biến như Tạp Chí Văn HóaPhật Giáo, Tạp Chí Nghiên CứuPhật Học, Phật Giáo.org, Trang Nhà Quảng Đức, Đạo Phật Ngày Nay, Thư Viện Hoa Sen, Người Phật Tử, Chùa A Di Đà vv.
Bài số một: “Tuệ Giải Thoát” được đăng trênTạp Chí Văn HóaPhật Giáo số 319/2019, Thư Viện Hoa Sen và nhiều trang web Phật Giáochính thống khác, là tập hợp những bài kinh từ Nikàya về Tuệ quánvô thường, khổ và vô ngã của tất cả các pháp (ngũ uẩngiai không), và hành giả không để tâm trụ bất kể pháp nào, thì sẽ được giải thoát. Đặc biệt, những ai khéo và kiên tâmtu tập pháp thuần quán sẽ đưa đến giải thoát mà không có thần thông lực.
Bài số hai, “Để Tâm Vô Trụ Khi Làm Từ Thiện”, được đăng trên Tạp Chí Nghiên CứuPhật Học số 5/2017, Thư Viện Hoa Sen và nhiều trang web Phật Giáochính thống khác, là một sự đúc kết về pháp môn ‘vô trụ’ qua năm thời giáo pháp của Phật Tổ từ Pali tạng đến Hán Táng, qua đó cho thấy tính tương đồng và nhất quán của Phật Giáo Nam Truyền và Phật Giáo Bắc Truyền về pháp vô ngã tướng. Đức Phật dạy bản tâm luôn thanh tịnh, chẳng động, chẳng sanh, chẳng khởi cho nên khi làm việc gì, khi nghĩ tưởng việc gì không nên sanh tâm chấp trước, tức là vô trụ, lìa tất cả tướng, thì hành giả sẽ được giải thoát.
Bài số ba, “Mười Một Cửa Giải Thoát”, được đăng rộng rãi trên nhiều web Phật Giáochính thống như PHẬT GIÁO..org, Trang Nhà Quảng Đức: quangduc.com, Đạo Phật Ngày Nay, Thư Viện Hoa Sen vv, là sự kết tập những bài kinh Nikàya, đặc biệt kinh số 52 Bát Thành thuộc Trung Bộ trong đó Ngài Anan tuyên lại lời Phật dạy về mười một cách có thể giúp hành giả thoát mọi khổ đau: Bốn cửa từ tứ thiềnhiện tại lạc trú, ba cửa từ tam thiềntịch tịnh trú, và bốn cửa từ tứ vô lượng tâmgiải thoát. Hành giả chỉ cần thành tựu một pháp chẳng hạn như sơ thiền: ly dục, ly bất thiện pháp có tầm có tứ hoặctừ tâmgiải thoát (sân tâm không còn ngự trị trong tâm), hoặc bi tâmgiải thoát (hại tâm không còn ngự trị trong tâm) vv, từ đây hành giảtuệ trisơ thiền, từ tâm giải thoát…, là pháp hữu vi, vô thường, chịu sự hoại diệt nên khổ, vô ngã, nên hành giảkhông sinh tâm chấp trước, như vậy hành giả sẽ được an ổn mọi khổ ách. Đặc biệt, bài kết tập này tập trung vào sự thù thắng của tứ vô lượng tâmgiải thoát của đệ tử chân chánh của Như Lai so với những hành giảngoại đạo khi thành tựu một trong bốn tâm này.
Bài số bốn, “Tự Tại Giữa ‘Có’ và ‘Không’”, được đăng trên Tạp Chí Nghiên CứuPhật Học số tháng 9/2018, và nhiều trang web Phật Giáochính thống khác, là một bài luậnứng dụngtính khôngtrong đời sống hàng ngày để chuyển hóa nỗi khổ và niềm đau thành an lạc, giải thoát từng phần, tiến đến giải thoáthoàn toàn.
Bài số năm, “Tưởng Vô Thường, Tưởng Vô Ngã, Thoát Mọi Khổ Đau”, được đăng trên các web Phật Giáochính thống như PHẬT GIÁO.org, Đạo Phật Ngày Nay, Thế GiớiPhật Giáo, Thư Viện Hoa Sen, Người Phật Tử…, là những bài kinhkết tập từ Nikàya và Hán tạng về pháp quán tưởngvô thường, tưởng vô ngã khi hành giả thường an trú, thường tu tậpcho đếnthành thục, thì sẽ nhổ lên sự kiêu mạn: Tôi Là, chứng đạt niết bàn ngay trong đời này.
Bài số sáu, “Chân Không Diệu Hữu, Tự Tại Thong Dong”, được đăng trên Tạp Chí Văn HóaPhật Giáo số 330 _01/10/2019, Thư Viện Hoa Sen và nhiều trang web Phật Giáochính thống khác, là kết quả kết tậplời Phật dạy trong kinh Nikàya và Hán tạng, trong đó Thế Tôn chỉ hành giả cách an trụ tâm ở ‘không’, là sự an trụ cứu cánhgiải thoát. Đặc biệtĐức Phật dạy ‘cái gì’ là hư vọng, ‘cái gì’ là chân đế (chân không), niết bàn: Hành giảtuệ tri tất cả pháp đều hư vọng do duyên hợp, duyên tan, duyên sanh, vô tự tánh, không thấy cái ta, cái tôi, cái của ta, cái của tôi trong tất cả hiện tượngvạn pháp do duyên sanh thì là diệu hữu vậy, vì thế không sanh tâm chấp trước nên giải thoát, chân đế (chân không). Đáng chú ý nhất là bài kinh 81 Pàrileyya Tương Ưng Uẩn cho thấy các lậu hoặc được đoạn tận ngay lập tức khi tuệ tri hành là vô thường, hữu vi do duyên sanh, thọ là vô thường, hữu vi do duyên sanh, khát áivô thường, hữu vi do duyên sanh, thì sẽ thong dongtự tạigiải thoátngay lập tức.
Bài số bảy, “Đoạn Nghi Ngời Là Chơn Giải Thoát”, tập hợp những bài pháp của Thế Tôn về sự tín thọpháp mônvô trụ do thấu hiểu bản tâmthanh tịnhvắng lặng, chẳng sanh, chẳng khởi, chẳng động nhưng thường sáng soi hay nói một cách khác khi thấu rõ chân diệu đế thì lập tứcgiải thoát.
Ngoài bài số bốn, tất cả những bài kết tập này là lời Phật dạy trong cả hai tạng kinhchính thống: Pali tạng và Hán tạng cho thấy hành giả thời nay hay về sau hay trước đây đều có thể thành tựutuệ giải thoát khi khéo hành trì và kiên tâm với tuệ quánvô thường, vô ngã.
“Pháp và luật của ta là thầy của các con, và đừng nương tựa vào bất kể điều gì khác” là di huấn vàng ngọc của Đức Thích Tôn trước khi nhập vô dư niết bàn cho hàng hậu học, nhất là trong thời mạt pháp. Tâm Tịnh xin chân thành chia sẻ đến quý đạo hữu gần xa.
Có thể trong khi kết tập có những sai sót, xin quý đạo hữucao minhân cầnchỉ bảo để chánh pháp phát triển sâu rộng khắp nhân gian, mang ánh sáng trí tuệ và từ bi đến mọi người, mọi nhà.
Như huyễn Tâm Tịnh


























