Nghĩa lý tụng niệm

0
130

 

NGHĨA LÝTỤNG NIỆM
Tác giả: THÍCH THẮNG HOAN

 

 

thich thang hoanthich thang hoanLỜI NÓI ĐẦU

 

      Vấn đềtụng niệm một số người không nắm được giá trịnghĩa lý của nó nên có thái độ khinh thường, xem nhẹ, không quan tâm, không chú trọng cho việc làm này là thuộc về hạ cấp, tầm thường, chỉ dành riêng cho hạng bình dân mê tíntu tập. Nhưng họ không ngờ rằng việc tụng niệm cũng là một trong những pháp môn không kém trong việc tu tập đạt đạo mà chính đức Phật đã khuyến khích các đệ tửthực tập đã được ghi lại trong các kinh Đại Thừa, như Kinh Pháp Hoa, Kinh Đại Bảo Tích, Kinh A Di Đà,..v..v…… 

 

      Thông thường ở ngoài đời, con người muốn trở thànhbác sĩ, kỷ sư thì phải chuyên cần học tập, nằm lòng những sách vở, những công thức chuyên nghiệp ngành nghề. Còn ở trong đạo, người Phật tử muốn giác ngộthành Phật thì cũng phải học tập, phải nằm lòng những kinh Phật mà mình thọ trì. Tụng niệm cũng là cách học tập, nghĩa là học hỏithực tập để có kinh nghiệm, có sáng tạo. Tụng niệm ở đây vừa là học tập kinh Phật trong sự nhất tâm và vừa là thực tập (tu tập) pháp môn cho được thâm nhập (nằm lòng) kinh tạng để sáng tạotrí tuệ phát triển rộng lớn như biển cả. Một bác sĩ, một kỷ sư học tập mà không nằm lòng, không kinh nghiệm thì không thông suốt và không có khả năng sáng tạo, ngành nghề không được phát minh cập nhật theo nhu cầu tiến bộ của thời đại. Người tu tập, tụng niệm kinh Phật không được nhất tâm, không được nằm lòng, không thâm nhậpkinh tạng thì đạo lực không được phát triển, trí tuệ không được mở bày và con đường đạt đạo thành Phật còn quá xa xôi.

 

       Vấn đềtụng niệm đừng có thành kiến bảo rằng chỉ có tông pháiTịnh Độ chủ trương mà các tông phái khác không có hành trì, như Tịnh Độ Tông thì có nghi thứctụng niệm theo tông pháiTịnh Độ, Thiền Tông thì có nghi thứctụng niệm theo tông phái Thiền, Mật Tông thì có nghi thứctụng niệm theo tông phái Mật,..v..v…… Chỉ có khác nhau là mỗi tông pháihành trìnghi thứctụng niệm riêng theo phương cách của mình chọn lựa.

 

Chúng ta nên biết rằng, trên hành trình đi đến Bảo Sở (Thành Phật), có người khởi điểm khác nhau, như một số người khởi hành từ hướng đông, một số người khởi hành từ hướng nam, một số người khởi hành từ hướng tây, một số ngời khởi hành từ hướng bắc,..v..v……, mặc dù khác nhau điểm khởi, nhưng chung qui tất cả đều gặp nhau ở điểm hẹn. Đây thì cũng vậy, mục đíchcuối cùngnhất tâm bất loạn để được thành Phật, nhưng mỗi tông phái có cánh hành trì không giống nhau, có phái chuyên ngồi thiền, có phái chuyên tụng niệm,..v..v…… chung quy tất cả đều gặp nhau ở điểm hẹn giác ngộ đạt đạo mà không có phái nào đúng phái nào sai trái cả.

 

      Để làm sáng tỏgiá trị của sự tụng niệm, tôi viết bày NGHĨA LÝTỤNG NIỆM không ngoài mục đíchcống hiến quý Phật tử chưa thông suốtý nghĩa của sự tụng niệm, khỏi bị phân tâm, khỏi xao xuyếnđức tin trong việc tu tậppháp môn này. Những điều được trình bày trong tác phẩm này chỉ là những điểm nhỏ giá trị của sự tụng niệm, còn những giá trịthâm sâu khác của sự tụng niệm ở đây không thể trình bày lên giấy trắng mực đen mà những giá trị này chỉ dành cho những người tu tập mới đích thân cảm nhận được đấy thôi. Những gì tôi trình bày trong tác phẩm này, nếu quý đọc giả bốn phương nhận thấyđiều chithiếu sót, xin bổ túc thêm để tác phẩmgiá trị hơn, thành thậtcảm ơn quý đọc giả.

 

Cẩn bút

THÍCH THẮNG HOAN

 

***

 

NGHĨA LÝTỤNG NIỆM

 

I.- ĐỊNH NGHĨA: 

Chữ Nghĩa, chữ Lý, chữ Tánh, chữ Đạo trong các kinh điểnPhật Giáo.    

 

1)- NGHĨA: là ý nghĩa của những chữ, những câu văn  được ghi lại trong các kinh sách. Nhờ ý nghĩa của những chữ, của những câu văn mà đọc giả nhận được tư tưởngmục đích của tác giả đã gởi gắm trong các kinh sách.

 

2)- LÝ : là triết lý là tư tưởngmục đích của tác giả được gởi gấm vào  ý nghĩa của những chữ, của những câu văn trong các kinh sách. Tư tưởng của tác giảsúc tích, mục đích có cao siêu hay không là khi nào lời văn trong kinh sách có khúc chiết và ý nghĩathể hiệntrọn vẹn hay không.

 

3)- TÁNH: là bản tánh của chân lý, nghĩa là chỉ cho nguồn gốc phát sanh ra chân lýtác giả muốn đọc giả hội nhập cảm thông một cách trọn vẹnchân thành. Lý và Tánh thường đi đôi với nhau và không thể tách rời nhau để hội nhập cảm thông, cho nên trong Phật Giáo thường ghép hai chữ này lại thành một danh từ chung là LÝ TÁNH để cho hành giả dễ dàng thực tậptu chứng.

 

4)- ĐẠO: gọi cho đủ là Đạo Lực, nghĩa là đường đi của tâm lực. Chữ Đạo đây không phải chỉ cho một tôn giáothế gianthường dùng. Theo Đạo Phật, Tâm lực tự nó có đường đi riêng của nó, cũng như Nghiệp Lực tự nó có đường đi riêng của nó. Thí dụ: Nghiệp lựcghiền rượu thì dẫn dắt con người đi trên đường đến quán rượu mà nó không dẫn dắt con người đi trên đường đến chỗ cờ bạc và ngược lại nghiệp ghiền cờ bạc thì dẫn dắt con người đi trên đường đến chỗ cờ bạc mà không dẫn dắt con người đi trên đường đến quán rượu. Nghiệp ái dục thường dẫn dắt con người đi trên đường đến chỗ thanh lâu chơi bời mà nó không dẫn dắt con người đi trên đường đến những chỗ khác của nghiệp ái dục,..v..v ..

 

Tâm tự nó có năng lực của tâm gọi chung là tâm lực, cũng như men rượu tự nó có năng lực của rượu gọi chung là ma men, bài bạc tự nó có năng lực của bài bạc gọi chung là nghiệp cờ bạc, ái dục tự nó có năng lực của ái dục gọi chung là nghiệp ái dục.

 

Những tác phẩm của thế gian thường mượn chữ nghĩavăn chươngdiễn tả trên hai lãnh vực là Nghĩa (ý nghĩa) và Lý (triết lý) mà không có Tánh. Riêng Phật Giáo, những kinh điển đều diễn tảbao gồm ba lãnh vực Nghĩa, Lý và Tánh.

 

Còn về phương diệný nghĩa ĐẠO, những kinh điển của Phật Giáo, ngoài ba lãnh vực Nghĩa, Lý và Tánh  đã trình trên còn xây dựng trên Trí Đạo, thường gọi là Phật Đạo, nhưng Trí Đạo ở đây được đặt trên nền tảng Tâm Đạo để khai triển mà không phải đặt trên nền tảng Nghiệp Đạo để chỉ đạo. Nho Giáo thường gọi là “Văn dĩ tải đạo”, nghĩa là văn chương chuyên chở đạo lý.

 

Đạo lực của Tâm (Trí Đạo hay Phật Đạo), bên Mật Giáo gọi là Thần Lực, nghĩa là Đạo Lực được ấn ký vào trong các kinh điểnmật chú của Phật Giáo xuyên suốt cả ba lãnh vực Nghĩa, Lý và Tánh trong kinh văn, thường gọi là Tâm Ấn Sắc (nghĩa là tâm ấn vào vật chất của kinh văn). Đạo lực của tâm mượn vật chất của kinh văn để ấn vào tâm của chúng sanh nên gọi là Sắc Ấn Tâm (nghĩa là đạo lực trong sắc chất kinh văn lại ấn vào tâm của chúng sanh). Đạo lý của Tâm Ấn Sắc và Sắc Ấn Tâm, Duy Thức gọi là “Dĩ tâm duyên tâm chơn đới chất”, nghĩa là đem tâm lực này duyên với với tâm lực kia qua sự chuyên chở của sắc chất kinh văn. Đạo lực của tâm nằm ẩn sâu bên trong của kinh văn,  nó không phải là kinh văn và ngoài kinh văn không tìm ra nó. Đức Phật dạy rằng: “Y Kinh diễn nghĩatam thế Phật oan, ly Kinh nhứt tự tức đồng ma thuyết”, nghĩa là y cứ nơi nghĩa lý của kinh văn mà diễn giải tức là nói oan cho Phật ba đời, còn nếu như lìa khỏi kinh một chữ mà diễn giải tức là đồng với học thuyết của tà ma ngoại đạo.

 

Đạo lýtâm ấn sắc và sắc ấn tâm hay tâm duyên tâm chơn đới chất, bên Thiền Tông gọi là Tâm Ấn. Tâm Ấn gọi cho đủ là tâm ấn tâm, nghĩa là sử dụngPhật Đạo nơi tâm lực của mình đã giác ngộấn chứng vào tâm lực của đệ tử mà mình muốn thọ ký. Đạo lý này được thí dụ như sau:

 

Bà con mình ở Việt Nam đang bị đói khổ tuyệt vọng liền viết một lá thư gởi sang Mỹ cầu cứu. Mình đọc lá thư đó liền xúc động rơi nước mắt, lập tức vào nhà băng lấy tiền gởi về tiếp tế cho họ. Bà con mình khi được tiền của mình gởi về mừng quá. Lần sau họ cũng viết một lá thư khác kể lễ mọi thứ đau khổ nơi quê nhà để xin thêm tiền, nhưng khi mình đọc lá thư đó chẳng những không xúc động rơi nước mắt mà lại còn tức giận xé nát lá thư bỏ vào vỏ rác. Theo cái nhìn của Phật Giáo, hai lá thư vừa kể trên có hai trường hợp khác nhau khiến cho tâm lý của người nhận lá thư có hai thái độ cũng khác nhau; nguyên do lá thư đầu của người gửi cầu cứu đã chuyên chở đạo lựcđau khổ do tâm của người gửi ấn vào và đạo lựcđau khổ đó ấn vào tâm của người nhận khiến tâm người nhận bị xúc động rơi nước mắt lập tức gửi tiền về cứu khổ. Còn lá thư thứ hai lại chuyên chở đạo lựctham lam do tâm của người gửi ấn vào và đạo lựctham lam đó lại ấn vào tâm của người nhận khiến tâm của người nhận nổi lên phiền não tức giận đã không gửi tiền về cứu giúp mà lại còn chửi mắng nguyền rửa liền xé bỏ lá thư nói trên. Những lá thư kể trên là những đới chất chuyên chở đạo lực làm gạch nối giúp cho tâm hồn người gửi duyên nhau với tâm hồn người nhận để giao cảm.

 

Có những tác phẩm, những cốt truyện, những án thi ca đã chuyên chở đạo lực, thường gọi là những tác phẩm, những cốt truyện, những án thi ca có hồn của những tác giả ấn vào khiến cho những đọc giả hay khán giả bị cảm xúc theo, điều đó chứng tỏ những tác phẩm nói trên thể hiện được văn dĩ tải đạo. Nhưng những đạo lực đây thuộc về Tình Đạo mà không phải Trí Đạo. Tình Đạo là đạo lực của tình cảm mà không phải là đạo lực của trí tuệ. Còn Kinh văn của Phật Giáo thì thuộc về đạo  lực của trí tuệ, nên gọi là Phật Đạo. Người đọc tụng Kinh Phật là đọc tụng Trí Đạo hay đọc tụngPhật Đạo đã được chuyên chở trong Kinh văn và khiến cho Trí Đạo hay Phật Đạo đó được ăn sâu vào tâm làm gạch nối giao cảm với chư Phật trong mười phương, cho nên trong ba Tự Quy Y, Tự Quy Y thứ nhì nói rằng: “Tự quy y Pháp xin nguyện chúng sanh, thấu rõ Kinh tạngtrí huệ như biển” là nói lên ý nghĩa Trí Đạo hay Phật Đạo đã được chuyên chở trong các Kinh văn của Phật Giáo.

 

II.- Ý NGHĨAGIÁ TRỊTỤNG NIỆM:

 

       Ý nghĩatụng niệm đã được giài thích trong lời nói đầuNghi ThứcTụng Niệm do Tổng Hội Phật Giáo Việt Nambiên soạn dành cho hàng cư sĩsử dụng với sự chứng minh của Hòa Thượng Thích Tịnh Khiết, Hòa Thượng Thích Giác Nhiên, Hòa Thượng Thích Khánh Anh, Hòa Thượng Thích Giác Nguyên, Hoà Thượng Thích Thiện Hòa xin ghi lại như sau:

 

“TỤNG là đọc tụng. NIỆM là suy nghĩ nhớ tưởng. TỤNG NIỆM là miệng đọc tụng tâm nhớ nghĩ, tâm và miệng hợp nhứt, chú định vào lời Kinh tiếng Pháp. Tụng niệm có nhiều ý nghĩa:

 

“- Tụng niệm để giữ tâm hồn được trong sạch, giao cảm với các tâm niệmtối cao. Tụng niệm lại là cách huân tậptâm thức rất tốt, rất dễ dàng.”

 

“- Tụng niệm để ôn lại những lời Phật dạy, hầu lấy đó làm phương châm cho đời sống 

hằng ngày và gieo giống Bồ Đềgiải thoát vào tâm thức

 

“- Tụng niệm để kềm chế thân khẩu trong khuôn khổ thanh tịnh, trang nghiêm, chính đáng, không cho nói năng, hàng động buông lung theo tập quán đê hèntham dục

 

“- Tụng niệm để cầu an, để ngăn lòng tội lỗi, dứt trừ nghiệp chướnglâu đời hầu tránh khỏitai họa do tội lỗinghiệp chướng gây nên.”

 

“- Tụng niệm để cầu siêu, để chuyển tâm niệm của người khác, khiến họ xa lìanghiệp nhân xấu ác, rời khỏi cảnh giớitối tăm, siêu sanh về lạc quốc

 

“- Tụng niệm để làm cho tiếng Pháp Âmlưu chuyển trong nhân gian, cảm hóamọi ngườicải tà quy chánh

 

“- Tụng niệm để kích thích, nhắc nhở mình và người trên con đường làm lành, học đạo

“- Tụng niệm để hướng lòng bi nguyện đến tất cả chúng sanh, cầu cho chúng sanh an hòa vui vẻ

 

“- Tụng niệm để tỏ lòng sám hốitội lỗi trước ngôi Tam Bảo, là nơi hoàn toànthanh tịnh, không chút tội lỗinhiễm ô

 

      Đây là ý nghĩagiá trịtụng niệm trong giai đoạn tu học để thâm nhập được kinh tạng giúp cho trí tuệ nơi tự tâm khai mở rộng lớn như biển cả. Ngoài ý nghĩagiá trịtụng niệm nói trên, người tu tậpcần phảiáp dụng ba phương pháp sau đây để chuyển đạttâm nguyện của mình lên chư Phật trong mười phươngđể tâm mình thể nhập tâm chư Phật trong thế giớiChân Như. Ba phương pháptu tập gồn có Tụng Kinh, Trì Kinh và Trì Chú.

 

A)- TỤNG KINH

 

      Tụng kinh có chỗ gọi là đọc kinh. Đọc Kinh khác với Tụng Kinh. Đọc Kinh nghĩa là chúng ta cầm lấy quyển kinh nào mình muốn đọc để hiểu biếtđạo lý trong kinh đó và đọc ở nơi bất cứ chỗ nào cảm thấytiện lợi mà không cần đến hình thứcnghi lễtrang nghiêm

 

      Ngược lại Tụng Kinh nhằm mục đíchtu tập cho nên chúng tacần phảisử dụngnghi lễ và chọn chỗ trang nghiêm nơi trước bàn Phật đầy đủ hương đèn để hành trì. Nói cho dễ hiểuĐọc Kinh là để cầu hiểu biếtđạo lýTụng Kinh là để cầu nguyệncảm ứng đạo giao. Ý nghĩaĐọc KinhTụng Kinh đã giải thích rõ trong Yếu ChỉKinh Pháp Hoa, trang 80 và 81 cùng một tác giả được ghi lại như sau: 

 

      “1/- ĐỌC KINH:  đọc kinh nghĩa là đọc cái đạo lýsâu xa của kinh chứ không phải đọc lời văn trong kinh. Lời văn trong kinh không phải là đạo lý của kinh, mặc dù không có lời văn trong kinh thì đạo lý của kinh không biết nương tựa vào đâu để biểu lộ. Cho nên trong kinh đức Phật nói rằng: “Y kinh diễn nghĩatam thế Phật oan, ly kinh nhứt tự tức đồng ma thuyết”, nghĩa là căn cứ nơi kinh điển để giải nghĩa thì nói oan Phật ba đời và nếu như lìa kinh điển một chữ thì giống tà thuyết của ma quỷ.” và “Kinh Phật thường nói: “đọc kinh cầu lý mà không phải đọc kinh để cầu hiểu biếtĐạo lý của chư Phật hầu hết đều chứa đựng trong các kinh văn và các kinh văn theo lời Phật dạy là ngón tay chỉ mặt trăng và các kinh văn không phải đạo lý mà cũng không phải là mặt trăng. Người nào đọc kinh nắm được yếu chỉ của đạo lý trong các kinh thì người đó theo Phật giáo mới thật sự là kẻ biết đọc kinh

 

      “2/- TỤNG KINH: người tụng kinh không phải là tụng văn chương trong kinh và cũng không phải là tụng theo ý nghĩa của kinh. Người tụng kinh đúng theo ý của Phật dạy là để phát huy năng lựctrí tuệmầu nhiệm của kinh. Mỗi quyển kinh của đức Phật nói đều có ẩn chứa năng lựctrí tuệmầu nhiệm ở trong. Năng lựctrí tuệmầu nhiệm đó có công đứcvô biên hóa giải tận gốc rể tất cả phiền não của chúng sanh và khiến cho sáu căn nơi mỗi chúng sanhtrở nên thanh tịnh. Người tụng kinhcăn bản thì năng lựctrí tuệmầu nhiệm của kinh tự nhiên phát sanh, cũng như người tu tập năm Căn ( ngũ Căn) có căn bản thì năm Lực (ngũ Lực) tự nhiên phát sanh .. .. .. Người tụnh kinh cũng thế, tụng đến khi nào thâm nhậpkinh tạng thì năng lựctrí tuệmầu nhiệmtự nhiên phát sanh và nhờ năng lựctrí tuệ đó tẩy trừ tất cả nghiệp cănphiền não, đồng thời khiến cho thân tâmtrở nên thanh tịnhsáng suốt. Như vậy, mục đích của người tụnh kinh là cầu năng lựctrí tuệthể hiện mà không phải tụng kinh để thưởng thứcý nghĩavăn chương trong kinh điển

 

      Trong giáo lýPhật Giáo, những Kinh của chính đức Phật giảng dạy gồm có hai loại: một loại thuộc về hiển giáo và một loại thuộc về mật giáo. Hai loại này theo Bát Nhã Tâm Kinh Qua Cái Nhìn Của Duy Thức, cùng một tác giả, trang 112 và 113 giải thích rằng: 

 

      “Hiển Giáo là giáo lýphương tiện, trong đó đức Phậttùy theocăn cơtrình độ cao thấp của chúng sanh, trình bày những nguyên lý Tứ Đế, Nhân Quả, Luân Hồi, Thiện Ác, Nghiệp Báo, nguồn gốc sanh tử..v..v …. Đồng thờiđức Phật còn đưa ra những phương pháptu tậpdiệt khổ như giáo lýBát Chánh Đạo, Tứ Niệm Xứ, Tứ Chánh Cần, Tứ Như Ý Tức..v..v…. giúp cho chúng sanh sớm được giác ngộgiải thoát.”   

 

 

    “Mật Giáo là những pháp mônmầu nhiệm, bí mật, cũng gọi là Mật Ngôn hay Chân Ngôn, tức là Pháp Âm của Pháp Thân chư Phật. Mật Ngônquyền năngsiêu việt, linh ứngphi phàm không thể nghĩ bàn. Mật Ngôn hay Chân Ngôn thường gọi là Thần Chú. Thần Chú của Mật Giáo không thể giải thích như giáo lý của Hiển Giáo. Thần Chú của Mật Giáo đòi hỏi nơi sự hành trì để tăng trưởngnăng lực hơn là để hiểu biết

 

      a)- Đặc biệt trong hai loại Hiển và Mật nói trên, có những Kinh Phật chỉ tuần tuý Hiển Giáo, như Kinh Lăng GiàTâm Ấn, Kinh Kim Cang, Kinh Đại Bát Nhã,  Kinh Tiểu Bổn Di Đà, Kinh Bi Hoa, Kinh Vô Lượng Thọ, Kinh Quán Vô Lượng Thọ,..v..v… , nghĩa là những Kinh này chỉ chuyên phần lý giải mà trong đó không có thiết lập những câu Thần Chú ở trong cho nên đều thuộc về loại hiển giáo cả. Mặc dù trong những kinh đó, có những loại chuyên về lý giải, có những loại sau phần lý giải dạy cách tu quán và có những loại sau khi tán dương những công đức sâu dầy của chư Phật, chư Bồ Tát trong mười phương, dạy cách tu tập theo pháp môn đó.

      

      b)- Còn một số Kinh Phật thuộc về loại Hiển MậtViên Thông của Mật Giáo, nghĩa là những Kinh này trong đó có phần Hiển Giáo và có phần Mật Giáo. Phần Hiển Giáo nhằm giải thíchý nghĩa, giá trịdiệu dụng của Kinh và phần Thần Chúpháp mônhành trìtu tập của Kinh này, như Kinh Lăng Nghiêm là phần Hiển GiáoThần Chú Lăng Nghiêm là phần Mật Giáo, Bát Nhã Tâm Kinh là phần hiển giáoThần ChúYết Đế là phần Mật Giáo, Kinh Dược Sư là phần Hiển GiáoThần ChúDược SưQuán ĐảnhChơn Ngôn là phần Mật Giáo, Kinh Pháp HoaHiển Giáo và Phẩm Đà La Ni thứ hai mươi sáu  nói lên Thần Chú: “An nhĩ, mạn nhĩ, ma nễ, mamanễ, ……..” là phần Mật Giáo ..v..v …”. Những kinh này sau phần lý giải ý nghĩa, giá trịdiệu dụng của Kinh có thiết lậpThần Chú để hành trìtu tập đều thuộc về Hiển MậtViên Thông của Mật Giáo cả.

 

B)- TRÌ KINH: 

 

      Trì Kinh thì khác hơn tụng kinh. Tụng kinh là tụng theo nhu cầu theo sở nguyện, như cầu an, cầu tai qua nạn khỏi, cầu bệnh, cầu sám hối nghiệp chướng tội khiên..v..v…… và người tụng kinh, họ tụng rất nhiều kinh mà họ thích, tụng hết kinh này đến kinh khác, không có phát tâm chuyên tụng duy nhất vào một quyển kinh nào cho thuộc lòng nhuần nhuyễn, cho được thuần thục để đạt đạo cả.

 

     Còn Trì Kinh là tu tập bằng cách hành trìduy nhất vào một quyển kinh cho được thuần thục, nhằm mục đíchphát khởiĐạo lực (Phật lực hay Thần lực) của kinh chú, tức là Vô TácDiệu Lực, nghĩa là năng lựcmầu nhiệm không tác dụng hiện đang nằm ẩn sâu phía trong kinh tụng khiến cho nó hiển lộ để thâm nhập vào tâm người tụng, nhờ Đạo lực của kinh tụng này trước hết khai thông trí tuệ của mình mở rộng như biển cả “Thâm nhập Kinh tạngtrí huệ như biển” và sau đó tẩy trừ cho sạch hết tất cả tội chướngtừ vô lượng kiếp đến nay trong tâm của người trì tụng khiến được giải thoátthanh tịnh, sớm chứng thànhPhật quả. Người trì kinh, họ tụng chỉ một quyển kinh mà họ phát nguyệnhành trì, tụng ngày đêm sáu thời, tụng hết ngày này đến ngày nọ, hết năm này đến năm khác và tụng đến khi nào đạt được đạo mới thôi.

 

      Những người trì kinh thông thường đều chọn những Kinh mà mình muốn gởi tâm hồn vào đó để nhờ Đạo lực của Kinh chuyển tâm nguyện của mình lên đức Phật mà mình tôn kínhtin tưởng nhất. Người tin tưởngtôn kínhđức PhậtA Di Đà liền trì kinh Tiểu BảnA Di Đà để chuyển lời tâm nguyện của mình cầu được vãng sanhTây Phương Tịnh Độ, người tin tưởngtôn kínhđức PhậtThích Ca liền trì tụng KinhPháp Hoa để chuyển lời tâm nguyện của mình cầu được vào thế giớiNiết BànThanh Tịnh nơi Pháp ThânThích Ca Bổn Môn, người tin tưởngtôn kính  đức PhậtDược Sư liền trì tụng KinhDược Sư để chuyển lời tâm nguyện của mình cầu Phật gia hộ sớm gặp được lương y và và pháp dược để giải trừ tâm bệnh và thân bệnh của mình, người tin tưởngtôn kính đức Quán Thế Âm liền trì tụng kinhPhổ Môn để chuyển lời tâm nguyện của mình cầu Bồ Tátcứu khổ cho cuộc đời sớm tai qua nạn khỏi..v..v……. Còn những kinh khác tùy theosở nguyện của người hành trì chọn theo nhu cầu, nhưng không ngoài mục đích dâng trọn niềm tin lên đức Phật.

 

C)-TRÌ CHÚ: 

 

      Trì Chú cũng giống như trì kinh là tu tập bằng cách hành trìduy nhất vào một câu Thần Chú cho được thuần thục nhằm mục đíchphát khởithần lực của câu chú để tiêu trừthiên tai ách nạn, bệnh tật, ma chiêu, hoá giải nghiệp chướng oan khiên lâu đời cho chúng sanh. Thần Chú, theo Phật Học Tự Điển của Đoàn Trung Còn, trang 329, tiếng Phạn (Sanscrit) gọi Dhàrani (Đà La Ni), Trung Hoa dịch là Tổng Trì, là những mật ngữ  của chư Phật có sức linh ứnggia hộ người tu hành. Những mật ngữ đây có tánh cách ký hiệu, như những Mật Mã truyền tin, như những Code truyền âm do chư Phật chư Bồ Tát đặt ra để làm phương tiện nối kết tâm nguyện của chúng sanh với tâm lực của chư Phật chư Bồ Tát trong mười phương. Theo Kinh Bát Nhã, những năng lựcphi phàm của Thần Chú được kể như: “Linh Chú Đại Thần, Linh ChúĐại Minh, Linh ChúVô Thượng, Linh ChúTuyệt Đỉnh, chân lý bất vọng có năng lựcphi phàmtiêu trừ tất cả khổ nạn”. Có Thần Chú của Phật, của Bồ Tát, của chư Thiên, của chư Thần. Ai hành trìThần Chú của vị nào thì được sức gia hộ của vị đó. Có một số người không thích hành trì Kinh Hiển MậtViên Thông của Mật Giáo mà chỉ thích hành trì riêng Thần Chú của Mật Giáo mà thôi và cũng từ đó trở thànhphong tràotu tập tạo thành một phái riêng gọi là Mật Tông.

 

III.- PHƯƠNG PHÁPHÀNH TRÌ:

 

     Đúng ra tụng kinh, trì kinh hay trì chú đều là phương pháptu tập cả và bất cứ phương pháp nào cũng cần đến ba năng lựctrợ đạo để đạt đượctâm nguyện của minh. Như trên đã nói, người hành trì kinh với mục đích: “khai thông trí tuệ tâm mình mở rộng như biến cả để chuyển hoáphiền não nơi tự tâm, nhờ năng lựctrí tuệ này chuyển đạttâm nguyện của mình lên chư Phật trong mười phương và khiến tâm mình thể nhập tâm chư Phật trong thế giớichân như.” Muốn đạt đượctâm nguyện này, người tu tập phải thực hiện hai phương pháp sau đây:

 

      A)- Phát Huy Ba Năng LựcTrợ Đạo:

      Người tụng kinh, trì kinh hay trì chú phải triệt để phát huy cho được ba năng lựctrợ đạo sau đây thì sự tu tập mới hy vọng sớm đạt đượcviên thànhsở nguyện. Công dụng của ba năng lựctrợ đạo được giải thích như dưới đây:

      

      1)- Ngôn Lực: là năng lực của tiếng nói. 

 

Ngôn lực là một yếu tố quan trọng không thể thiếu trong việc chuyển tâm nguyện của mình giảo cảm tâm của chư Phật trong mười phương mà mình nguyện cầu. Theo Phật Giáo, tiếng nói của mình thì vô thườngbản chất của tiếng nói là ba động, tiếng nói ra khỏi miệng vang động được một khoảng không gian gần rồi bị tan biến, nhưng ngôn lực của tiếng nói thì không bị tan biến, vẫn hiện hữudi động trong không gian chờ gặp được duyên liền phát ra tiếng nói trở lại

 

      Thí dụ như chúng ta gọi điện thoại viễn liên về bà con mình ở Việt Nam. Tiếng nói của mình ra khỏi miệng liền bị tan biến, nhưng ngôn lực của mình thì không bị tan biến và ngôn lực nói trên được điện lực của điện thoại chuyên chở khởi hành từ Mỹ Quốc chạy về Việt Nam chung vào điện thoại nơi bà con của mình muốn gọi, đồng thời ngôn lực của mình mượn âm thanh nơi điện thoại của bà con phát ra tiếng nói để cho bà con trực tiếp nghe được mình nói chuyện.

 

Từ đó cho thấy phía sau tiếng nói đều có ngôn lực và tiếng nói thì bị tan biến nhưng ngôn lực thì không bị tan biến và lưu chuyễn trong không gian. Cho nên người tụng kinh, trì kinh và trì chú đều cần đến phát huy được ngôn lực của mình để chuyển đạttâm nguyện của mình lên chư Phật trong mười phương. Đó là một yếu tố quan trọng trong ba năng lựctrợ đạo của người tu tập.

 

      2)- Tâm Lực: là năng lực của tâm, tức là sự sinh hoạt của tâm, đây thuộc về yếu tố thứ hai của trợ đạo. Năng lực của tâm ở đây là chỉ cho năng lực của Tạng Thức trong mỗi con người. Năng lực của tâm trong mỗi con người có hai nhiệm vụ:

 

       a)- Nhiệm vụ thứ nhất là làm hệ thống chuyển vận nối liền với tâm của chư Phật trong mười phương. Nguyên vì năng lực của tâm tức là chỉ cho năng lực của Tạng Thức trong mỗi con ngườinăng lực này được phát sanh từ TạngNhư lai, nhưng Tạng Như Lai lại là nguồn thể phát sanh ra tâm chư Phật. Từ đó cho thấy năng lực của Tạng Thức trong mỗi con người quan hệ với tâm chư Phật trong mười phương được nối liền qua hệ thống Tạng Như Lai. Hệ thốngnăng lực của Tạng Thức trong mỗi con người quan hệ với tâm chư Phật cũng giống như điện thoại của mình ở Mỹ Quốc quan hệ với điện thoại của bà con mình ở Việt Nam qua hệ thống điện lực.

 

      b)- Nhiệm vụ thứ hai là khơi nguồn Đạo lựcmầu nhiệm của kinh hiện khởi, đồng thời nhờ Đạo lựcmầu nhiệm của kinh chuyển đạttâm nguyện của mình lên chư  Phật trong mười phương mà mình mong cầu. Ngược lại người tụng kinh, trì kinh hay trì chú nếu như không phát huy được năng lực nơi tự tâm, không khơi được nguồn Đạo lựcmầu nhiệm nơi kinh là không chuyển đạt được tâm nguyện của mình lên chư Phật trong mười phương.   

 

      Muốn phát huy năng lực của tâm phải nhờ đến ngôn lực làm trợ duyên kích động. Ngôn lực nếu như không kích động trợ duyên thì tâm lực không hiện khởi, cũng như không có gió  làm trợ duyên kích động thì sóng biển không thể nổi lên được. Sự  phát động của tâm lực đều tùy thuộc vào sự kích động mạnh hay yếu của ngôn lực, ngôn lực kích động yếu thì tâm lực phát động thấp và gần, ngôn lực kích động mạnh thì tâm lực phát động cao và xa.

 

      c)- Đạo Lực: là năng lựcmầu nhiệm của kinh chú, năng lực này diệu dụngbất khả tư nghì đúng như trong Nghi ThứcSám HốiHồng Danh, trang 15 có ghi: “Biển Pháp Âm không lường Diệu Lực, Lời nhiệm mầu vô tận khắp vang”. Đạo Lực nói trên có ba diệu dụngbất khả tư nghì:

 

      1)- Thứ nhất, trên lộ trình của tự tâm, soi thủng bức màn vô minhđen tối phủ kín trần ai

 

khai thông sanh lộ hoang vu, dẹp tan gai gốc nghiệp chướnglâu đời, thẳng đến bảo sở của chư Phật trong mười phương

 

      2)- Thứ hai chuyển dẫn ngôn lực của người tu tậphành trì hướng đến giao tiếp với tâm Phật mà người nguyện cầu dâng trọn niềm tinvô biên; hơn nữa tâm người tu tập đã tụng Kinh trước khi điều khiển miệng họ phát âm tụng theo. Thí dụ người tụng KinhBát Nhã nằm lòng, miệng họ vẫn tụng lào lào không lộn một chữ, nhưng lúc đó Ý Thức của họ nhớ tưởng mong lung đủ thứ sự việc đâu đâu không có mặt trong hiện trường; trường hợp đây chính là Tâm của họ tụng KinhBát NhãÝ Thức của họ không hợp nhất với Tâm tụng theo. Từ đó cho thấy, Ngôn Lực của người Tụng Kinh phải nhờ Đạo Lực nơi Kinh chuyển lời nguyện cầu của họ thẳng đến Tâm của Phật mà họ nương tựa.

 

        3)- Thứ ba chuyển hóangôn ngữ của chúng sanh nguyện cầu biến thành Phật ngôn siêu việtảnh hiện nơi chân tâmthanh tịnhthường trụbất diệt. Nguyên vì đạo lực không lường của các Kinh Chú theo Kinh Đại Bảo Tích chính là biển pháp âmmầu nhiệm của chư Phật trong mười phương

 

      Trên lãnh vựctha lực, người tụng kinh, trì kinh hay trì chú nếu như khôngphát khởi được đạo lực của kinh của chú để hành sự như những điều đã trình bày trên thì lời cầu nguyện của họ không ảnh hưởng đến chư Phật, chư Bồ Tát, chư hiềnthánh Tăng trong mười phương và họ lúc đó chỉ còn lại tự lực mà thôi, nghĩa là họ chỉ nhờ những lời kinh xóa dần những nghiệp chướng oan khiên đã tích lủy từ vô lượng kiếp trong tâm khảm của họ, cũng như trong băng video đã thâu nhạc, giờ đây không thích nữa muốn xóa nó đi bằng cách thâu những lời Kinh vào thì những bản nhạc trong băng video nói trên tự nhiên bị xóa hết.

     

      B)- Cách Thức Thực Hành:

 

      Theo nhưphương pháptu tập, người đọc tụng kinh chú đại đễ có thể phân làm hai hạng: một hạng tụng kinh, một hạng trì kinh. 

 

      1)- Hạng Tụng Kinh:   

        

      Hạng tụng kinh là chỉ cho những người đọc tụng chẩm rải không nhanh,  tụng vọng lên xuống theo âm điệu trầm bổng như tiếng nhạc và tụng đều đều từng chữ một theo tiếng mõ trường canh.  Hạng tụng kinh theo kiểu này cũng có hai cách: một cách tụng bằng nóc vọng và một cách tụng bằng đan điền.

 

      a)- Cánh Tụng Bằng Nóc Vọng: 

      

      Nóc vọng nơi cổ họng là trung tâm phát thanh ngôn ngữ. Người tụng kinh chú nếu như tụng bằng nóc vọng nơi cổ họng thì tiếng kinh chú bị sức hơi của người tụng phát ra ngoài miệng tản mác loảng đi trong không giangiới hạntrở thành những làn sóng âm thanh ba động rồi tan biến dần. Ngôn lực của tiếng tụng kinh chú nói trên không đi thẳng trực tiếp vào trong nội tâm của người tụng mà ngược lại bị sức hơi người tụng đẩy ra theo âm thanh và cùng tan biến theo âm thanh. Ngay lúc đó có một phần ngôn lực của tiếng kinh chú lại đi gián tiếp vào trong nội tâm của người tụng qua hai ngưỡng cửa Nhĩ ThứcÝ Thứctiếp nhận thì trở nên quá yếu kém không có sức mạnh trong việc khơi động tâm lực chuyên chở tâm nguyện của họ chuyển đạt lên tâm lực của chư Phật trong mười phương mà họ mong cầu nói chi đến việc khơi động đạo lực của kinh chú để chuyển hóa ngôn lực kinh chú và cầu nguyện tiến thẳng vào tâm lực của chư Phật, nguyên vì năng lực này theo Duy Thức Học là thuộc về Tướng Phần (Images) là phần ngôn lực thứ hai phát ra từ hai màn nhĩ nơi hai lỗ tai của người tụng mà không phải là năng lực gốc của ngôn lực tác động. Người thực hành theo cách tụng bằng nóc vọng nói trên chỉ có giá trị trong sự thưởng thứcý nghĩa của kinh văn hơn là tạo dựng năng lựccầu nguyện, cho nên không mang lại được sự lợi ích nào cho họ. Cũng vì năng lực vào nội tâm quá yếu kém, ngôn lực chuyên chở tâm nguyện của họ lại còn gặp phải các năng lựcphiền não khác đã nằm sẵn trong nội tâm nổi dậy lấn áp phá sóng khiến cho nó không móc nối được tầng số tâm linh của chư Phật trong mười phương để nguyện cầu. Trường hợp đây cũng giống như Đài Phát Thanh phát làn sóng âm thanh quá yếu bị các làn sóng âm thanh khác mạnh hơn lấn áp khiến cho người nghe bắt đài không được rõ. Người tụng kinh theo cung cách này thì không thể nào đạt thành sở nguyện.

 

      Đã vậy ngày nay có những phong tràotụng kinh bằng lối ca hát và người tụng kinh thường chú trọng âm nhạc hơn ý nghĩagiá trị chiều sâu của kinh tạng. Lối tụng kinh này phần lớn mở rộng trái tim khơi nguồn tình cảm hơn mà không phải mở rộng khối óc khơi nguồn trí tuệ. Tình cảm lên ngôi thì lý trí lùi vào bóng tối và tình cảm chỉ đạo thì “sức môi vẫn thấy đẹp, lợi dụng vẫn thấy trung thành”. Hơn nữa trái tim mở rộng tình cảm tuông chảy thì tất cả tâm lýphiền não thi đua phát triển lôi kéo con ngườitụng niệm đi lần vào con đường xa đọa. Xưa kia tôi có một người chú trong đạo gọi là Sư thúc, ( tạm dấu tên). Sư thúc người không đẹp, da hơi đen, nhưng người tụng kinhâm thanh rất hay vọng trầm bổng êm đềm như âm nhạc, khiến các cô gái lối xóm trong làng mê say chạy theo và tranh nhau bám lấy Sư Thúc, cuối cùng có môt cô lôi được Sư Thúc ra đời hoàn tục, đấy cũng là do bởitụng kinh theo giọng ca hát gây nên. Bởi thế trong luật đức Phật cấm các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni không được nghe âm nhạc, chạy theo lời ca tiếng hát. Người tụng kinh theo điệu ca hát là chú trọng nghệ thuật hơn là chú trọng sự tu tậpgiải thoát, cho nên họ cầu nguyệnđiều chi thì không thể nào thành công theo sự ước muốn trên lãnh vựcthanh tịnhan lạc.

 

      b)- Cách Tụng bằng Đan Điền:

     

      Đan Điềntrung tâm hội tụ và phát huy nội lực. Đan Điền là nơi chỉ cho cái rún, tức là nơi huyệt Thần Khuyết.  Cách tụng bằng Đan Điền, có chỗ gọi là tụng bằng bụng, là tụng bằng phương thức nín thở, nghĩa là người tụng thở ra bằng miệng mà không phải thở ra bằng hai lỗ mũi, cũng gọi là tụng bằng phương thức nín thở. Người tu tập trước khi tụng hít hơi vào đầy bụng qua hai lỗ mũi rồi nín thở lúc đó chuyển qua thở ra miệng bằng lối tụng mà không phải thở ra bằng hai lỗ mũi nữa. Người tụng đến khi nào cảm thấyhết hơi liền tiếp tục hít hơi vào qua hai lỗ mũi rồi chuyển qua thở ra miệng bằng lối tụng và cứ như thế tiếp tục mãi cho đến khi hết thời kinh, đây gọi là tụng bằng Đan Điền. Cách tụng này mới hội tụ được ngôn lực đi thẳng vào nội tâm, mới kích động được tâm lực chuyên chở ngôn lực và mới khơi nguồn được đạo lực của kinh chú chuyển âm giao cảm với tâm lực của chư Phật trong mười phương. Người tụng bằng Đan Điền với mục đích là để hội tụ ngôn lực cũng giống như người lực sĩ trước khi cử Tạ nặng 100 kg phải nín thở để dồn lực tập trung vào Đan Điền và nhờ đó mới cất nỗi một cái tạ năng 100kg nâng lên khỏi đầu mà không cảm thấy khó khăn. Tụng kinh bằng phương pháp nín thở cũng giống như phái Tịnh Độ chủ trương niệm Phật bằng phương pháphơi thở, nghĩa là thở ra nơi miệng bằng phương phápniệm Phật, tức là người niệm Phật trước khi niệm hít hơi vào bằng hai lỗ mũi rồi niệm Phật để thở ra nơi miệng. Một hơi thở có thể niệm nhiều câu danh hiệu Phật và niệm danh hiệu Phật được nhiều hay được ít là tùy theohơi thở của người niệm có dài hay có ngắn. Như họ chủ trương: “Hành giả niệm Phật mười hơi nhứt tâmbất loạn sẽ được Phật độ”. 

 

       2)- Sự Khác Biệt Giữa Ngôn Lực Tụng Kinh Với Ngôn Lực Trì Kinh Và Trì       Chú:

      Ngôn lực của người tụng kinhso sánh không bằng ngôn lực của người trì kinh và của người trì chú, mặc dù cả ba đều tụng bằng đan điền. Ngôn lực của người tụng kinh thì yếu hơn ngôn lực của người trì kinh và của người trì chúNguyên do:

 

      a)- Người Tụng Kinh, nếu tụng một mình, mặc dù tụng bằng Đan Điền và cách tụng chẩm rải và tụng đều từng chữ một theo tiếng mõ trường canh như đã trình bày ở trên nơi tiết mục Hạng Tụng Kinh, ngôn lực của họ yếu hơn so với ngôn lực của người trì kinh và của người trì chú. Ngôn lục của người tụng kinh bằng Đan Điền nhưng tụng theo nhịp điệu trường canh của tiếng mõ có giá trị ở chỗ là chỉ móc nối được tần số ánh sáng trí tuệ phóng quang của tâm linh chư Phật mà không trực  tiếp được thẳng đến tâm linh của chư Phật và chỉ chuyển đạt được tâm nguyện của mình lên chư Phật qua sự phóng quang để chứng minhgia hộ mà không đủ sức tự xóa nỗi những gốc rễ phiền nãonghiệp chướnglâu đời thâm căn cố đế trong tâm khảm của người tụng. Hiện tượng đây cũng giống như chiếc máy bay chạy chậm không thể cất cánh được để bay lên trên trời xanh.  Ở trường hợp này và theo cung cách tu tập nói trên, người tụng kinh bằng Đan Điền muốn móc nối được tầng số ánh sáng trí tuệ phóng quang của tâm linh của chư Phật để chuyển đạttâm nguyện của mình nhờ chư Phật chứng minhgia hộđồng thời xóa tan những gốc rễ phiền nãonghiệp chướnglâu đời trong tâm khảm chỉ có cách là phải nhờ cộng lực của nhiều người cùng tụng với mình trong một đạo tràng để hổ trợ thì mới đạt đượcsở cầu như nguyện. Cọng lực của nhiều người cùng tụng được hội tụ với mình vào một điểm ý nguyện tạo thành một năng lựcsức mạnhphi phàmlập tức chuyển đến chư Phật trong mười phương không có gì cản trở nỗi. Hiện tượng này cũng tương tợ như trời giữa trưa đang nắng gắtchúng ta lấy kiến lúp xem chữ gom những tia sángmặt trời lại thành một điểm nhỏ và ngay lúc đó  những tia sángmặt trời càng hội tụ thì sức nóng càng tăng lên gấp bội có thể đốt cháy bất cứ bùi nhùi nào đưa vào.

 

      b)- Còn người Trì Kinh thì cách thức đọc tụng không giống như người tụng kinh. Họ tụng Kinh bằng phương pháphành trì nhằm mục đích phát huy tột đỉnh năng lực của ngôn lực, của tâm lực, của đạo lực kinh chú để vừa chuyển đạt những tâm nguyện lên thẳng đến cảnh giới chư Phật mong nhờ chư Phật chứng minhthọ ký mà không cần phải qua tầng số ánh sáng trí tuệ phóng quang của tâm linh chư Phật để giao cảm và đồng thời tận dụng những năng lựcphi phàm này chuyển hóa tất cả hạt giốngphiền não đã tàng trử lâu đời trong Tạng Thứctừ vô lượng kiếp về trước trở thànhBạch Tịnh Thức để sớm chứng quảvô thượng Bồ Đề. Những người trì Kinh hay đòi hỏi họ phải thuộc lòng những Kinh những mà họ hành trì và không cần phải lật Kinh xem chữ để tụng và họ tụng rất nhanh chỉ nghe âm thanh tuông chảy liên tục trên lời Kinh như dòng thác nước chảy mà không nghe rõ những chữ của Kinh. Họ tụng càng nhanh chừng nào càng hay chừng nấy giống như các Thầy trong các tu việntụng chú Lăng Nghiêm mỗi buổi sáng. Họ tụng càng nhanh chừng nào thì năng lực càng phát triển mạnh theo tỷ lệ thuận chừng nấy cũng giống như chiếc máy bay chạy càng nhanh thì mới cất cánh lên được trên trời xanh. 

 

      Điều nên chú ý, những người trì Kinh phần đông họ  tụng riêng một mình mà không thể chung với đại chúng, nguyên vì đại chúngđa số không thuộc lòng Kinh và làm trở ngại cho việc hành trì của họ. Có đại chúng thì phải tụng chậm theo cung cách tụng Kinh đã trình bày ở trước để cho họ cùng tụng và như thế đạo tràng trở nên thanh tịnh không bị rối loạndo bởiâm thanhđại chúng không hòa hợp. Họ tụng một mình không cần phải tụng từng chữ theo tiếng mõ và trong lúc tụng kinh hoặc tụng chú, tiếng mõ chỉ là điểm từng đoạn thưa thưa để trợ lực trong lúc hành trì mà không cần đánh nhanh theo từng tiếng đọc tụng. Cung cách đọc tụng theo kiểu này gọi là Trì Kinh. 

 

      c)- Riêng người Trì Chú cách tụng cũng giống như người Trì Kinh. Nhưng các câu Chú thì ngắn hơn các Kinh tụng, dễ thuộc lòng và dễ hành trì. Nhưng Thần Chú thì khác hơn lời Kinh, lời Kinh thì có nghĩa lý nhưng Thần Chú thì không thể cắt nghĩa, không diễn đạt, lời Kinh thì phát ra đạo lực của trí tuệ, còn Thần Chú thì phát ra thần lực của chơn ngôn. Lời Kinh thì chuyển hóacon người được giác ngộgiải thoát khổ sanh tử của chúng sanh, còn Thần Chú thì giải trừ tai ách, bệnh tật, chuyển hóanghiệp chướng oan khiên cho chúng sanh.

 

      Người hành trìThần Chú có người tụng 7 biến một thời, có người tụng 21 biến một thời, có người tụng 100 biến một thời rồi tiếp tục tụng trở lại và tụng bằng cách nào không cố định là tùy theo người phát nguyện và miễn làm sao người trì chúđạt đượcsở nguyệnviên mãn.     

 

IV.- KẾT LUẬN:

 

      Người tu tập, muốn giải trừ được bệnh khổ ách nạn,thiên tai, ma chướng, muốn chuyển đạt được tâm nguyện của mình lên chư Phật trong mười phương và muốn tâm mình được thể nhập tâm chư Phật trong thế giớichân như phải hành trì theo ba cách sau đây:

 

1)- Phải Tụng Kinh bằng Đan Điền thì mới tác động được tâm lực để chuyên chở ngôn lực cầu nguyện và mới phát huy được đạo lực trong kinh để giao cảm với tâm lực của chư Phật mà mình nguyện cầu. Muốn đạt thành sở nguyện, người tu tập không nên tụng Kinh bằng nóc vọng và cũng không nên tụng kinh bằng lối ca hát vì sẽ làm mờ trí tuệgiác ngộ của người tu.

 

2)- Phải Trì Kinh để Kinh Tạngthâm nhập tâm mình và nhờ đó trí tuệ của tâm mình mở rộng như biển cả. Có được như thế mới chuyển đạt được tâm nguyện của mình lên chư Phật trong mười phương mà mình nguyện cầu, mới có thể chuyển hoá được nghiệp chướnglâu đời trong tâm mình và nhờ đó tâm mình mới thể nhập được tâm chư Phật trong thế giớichân như.  

 

 3)- Phải Trì Chú để phát huy năng lực của Thần Chú và nhờ đó mới tiêu trừ được thiên tai ách nạn, bệnh tật, ma chiêu, hoá giải được nghiệp chướng oan khiên lâu đời trong tâm khảm của mình;

đồng thời được chư Phật, chư Bồ Tát, Thiên Long Bát Bộ, Hộ Pháp Thiện Thần đều đến gia hộtâm nguyện được viên thành, cầu chi đều như ý, nguyện chi cũng đạt thành. Từ đó bến bờ giác ngộgiải thoát không còn xa.

 

V.- NHỮNG KINH CHÚ THƯỜNG TRÌ TỤNG

 

      Theo như các Thiền Môn xưa quy định, những Kinh Chú căn bản thường trì tụng gồm có

 

      1.- Những Kinh thường trì tụng:

      a.- Cầu vãng sanhCực Lạc hay cầu siêu độvong linh thì trì tụng:

           *- Kinh tiểu bổn A Di Đà

           *- Kinh Bát Nhã

 

      b.- Cầu Sanh về Niết Bàn của Phật Thích Ca và cầu tăng thêm phước báo cho đời sống của mình và của gia đình mình thì trì tụng:

            *- Kinh Pháp Hoa

            *- Kinh Bát Nhã.    

 

      c.- Cầu angia đạo thì trì tụng:

           *- Kinh Phổ Môn

           *- Kinh Bát Nhã

 

      d.- Cầu giải trừ tật bệnh thì trì tụng:

           *- Kinh Dược Sư

           *- Kinh Bát Nhã     

 

 

     e.- Sám hốitội lỗi thì tụng:

           *- Hồng Danh Bửu Sám, hoặc tụng:

           *- Kinh Thuỷ Sám, hoặc tụng:

           *- Kinh Lương Hoàng Sám

 

      g.- Ngoài ra người tu tập còn tụng thêm các Kinh khác như:

           *- Kinh Vô Lượng Thọ,

           *- Kinh Lăng Nghiêm,

           *- Kinh Bát Đại Nhơn Giác,..v..v.. ..

      

      2.- Những Thần Chú thường trì tụng:  

           *- Chú Lăng Nghiêm

           *- Chú Đại Bi

           *- Thập Chú..v..v.. ..

 

VI.- Ý NGHĨACÔNG DỤNG NHỮNG KINH TỤNG.

 

      Mỗi quyển Kinh Phật có ý nghĩacông dụng khác nhau do công đức đạt đạo và hạnh nguyệnđộ tha của chư Phật và chư Bồ Tát, Thiên Long Bát Bộ, Hộ Pháp Thiện Thầnthiết lập để làm gạch nối gieo duyên với tất cả chúng sanh trên con đườnggiải thoát sanh tử khổ đau. Chúng sanh từ vô thỉ đến naynghiệp chướng tích lủy sâu dầy, tội căn phủ đầy kiếp sống, nẻo trước mập mờ lối bước, đường sau lấp ngỏ quay về, cho nên khổ đau, nhất là khổ đau sanh tửchồng chất lên kiếp sống mỏng manh tạm bợ trần ai. Cũng vì lẽ đó, chư Phật, chư Bồ Tát..v..v.. .. .. cho ra nhiều pháp dược để trị liệu nhiều tâm bệnh của chúng sanh. Từ đó Kinh Phật được ra đời đề cứu khổquần sanh sớm thoát vòng tục lụy. Những ý nghĩacông dụng của những Kinh Phật nói trên lần lượt được giải thích như sau:

 

     1)- Kinh A Di Đà: là quyển kinh với mục đíchdiễn tảcảnh giớiy báotrang nghiêmthanh tịnhcông đức vô lượngvô biên của Phật A Di Đà, đồng thời khuyên chúng sanhniệm Phật để làm nhân vãng sanh Tịnh Độ và trì tụng KinhA Di Đà để làm duyên giải thoát sanh tử. Nhị Khoá Hiệp Giải của Hoà Thượng Thích Khánh Anh dịch, trang 37 giải thích: “Kinh A Di Đà là để cho tỏ được cái cảnh mầu nhiệmchánh báo là căn thân, y báo là quốc thổ của nước Cực lạc”.

 

Theo Kinh Pháp Hoa, phần Nghi ThứcSám Hối, trang 13, cảnh giới Cực Lạc của Phật A Di Đà làm giáo chủ có bốn quốc độ: Thường Tịch QuangTịnh Độ, Thật Báo Trang Nghiêm Tịnh Độ, Phương Tiện Thánh Cư Độ và Phàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độ.

 

Thường Tịch QuangTịnh Độcảnh giớiy báo của Pháp Thân PhậtA Di Đà thường an trụ.

 

Thật Báo Trang Nghiêm Tịnh Độcảnh giớiy báo của báo thân Phật A Di Đà thường an trụ để giáo hoá các hàng Bồ Táttừ Huyền Thừa đến Nhất Sanh Bổ Xứ để lên đườnghoá độchúng sanh trên phương diệngiác tha.

 

Phương Tiện Thánh Cư Độ là cảnh giớiy báo của hoá thân Phật A Di Đà thường hoá độ các bậc A La Hán. Còn

 

Phàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độcảnh giớiphương tiệnứng thân của Phật A Di Đà để hoá độchúng sanhphàm nhân chưa sạch nghiệp trần gian và cảnh giới này là nơi để cho các chúng sanhphàm nhân mang nghiệp vãng sanhtiếp tụctu tập để được chứng quả trên phương diệntự giác. Chỉ cảnh giớiPhàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độ mới có chín bậc liên hoa, gọi là chín Phẩm Liên Hoa

 

      Bốn cảnh giớitịnh độ nói trên đều ở hướng tây tính theo quốc độ của chư Phật mà không phải tính theo cõi Ta Bà này và lại càng không phải tính theo quả địa cầu này. Hơn nữa Phàm Thành Đồng Cư thuộc về tịnh độ ở cõi Tây Phương mà không phải Phàm Thánh Đồng Cư thuộc về uế độcõi Ta Bà. Phàm Thánh Đồng Cư thuộc về Tịnh Độ, nghĩa là trong cảnh giớitịnh độ này chúng sanh đới nghiệp vãng sanh thuộc về người phàm và các vị Bồ Tát qua đó hướng dẫn những người đới nghiệp vãng sanh để được giải thoátsanh tử thuộc về bậc Thánh nên gọi là Phàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độ. Còn Phàm Thánh Đồng Cư Uế Độ, nghĩa là cõi Ta BàUế Độ này là cõi ngũ trượcác thếô nhiễm nhơ bẩn của tất cả chúng sanhphàm phu dẩy đầy nghiệp báo sanh sống thì thuộc về hạng phàm phutục tử, nhưng trong đó có các bậc Bồ Tátứng hoá thân xuất hiện để độ sanh như Phật Thích Ca, Bồ Tát Quán Thế ÂmĐức PhậtDi Lặchiện thânBố Đại Hoà Thượng,..v..v.. .. thì thuộc về bậc Thánh, nên gọi chung là Phàm Thánh Đồng Cư Uế Độ hay Phàm Thánh Đồng Cư Độ. Các hành giả đới nghiệp vãng sanh muốn về cảnh giớiPhàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độ nói trên thì phải hành trìKinh A Di Đà thậm nhập vào tâm làm trợ duyênthuyền Bát Nhã để chuyên chở mình đến bến bờ giải thoát sau khi quá cố.  

 

      2)- Kinh Bát Nhã: tức là quyển kinh thường tụng trong các khoá lễ. Kinh này diễn tả cái tướng chân thật nơi thế giớichân nhưpháp tánh không sanh khôngsanh không diệt không cấu không tịnh không tăng không giảm của chư Phật và cái tướng này không phải là tướng ngã, tướng pháp, tướng nhơn, tướng chúng sanh và tướng thọ mạng của ngũ uẩn hợp thành.  Các tướng của ngũ uẩn hợp thành đều là giả tướng, nguyên vì các tướng này có sanh có diệt có cấu có tịnh có tăng có giảm và các tướng này cũng là ngồn gốc sanh ra vô lượng nghiệp báo tội phước sanhtử khổ đau của chúng sanh. Theo như Nhị Khoá Hiệp Giải của Hoà Thượng  Thích Khánh Anh dịch, mục Tổng Quát Ý Nghĩa Thời Kinh Chiều, trang 38 giải thíchBát Nhã Tâm Kinh: “Tỏ được lẽ tội phước đều vô chủ, nhơn pháp đều vô tướng, mới rõ thấu được cái tướng chân thật, vì thật tướng nó phi như tướng ngã, tướng nhơn, tướng chúng sanh, tướng thọ mạng, bởi các tướng ấy đều có diệt, vì có sanh, còn tướng thật thì không diệt, vì nó không sanh, vậy cái bất sanhbất diệt, mới là tướng chân thật””.

 

      Kinh này quán chiếu khai triển thật tướng chân nhưpháp tánh qua con đường quy nạp (induction) khởi điểm từ  sự hiển lý, từ tướng hiển tánh, từ vọng hiển chân và nhờ thần lựcYết Đế chuyển tất cả công đức của kẻ hành trìtu tập về nơi thế giớithật tướng chân nhưpháp tánh của chư Phật qua con đường quy nạp nói trên. Vì  ý nghĩacông dụng đó, quyển kinh Bát Nhã này được các thiền mônsử dụng vào pháp mônHồi Hướng các công đức sau khi hành trì xong các Kinh Tạng, các Mật Chú trong các thời khoá tụng.

 

      3)- Kinh Pháp Hoa: là quyển kinh nhằm diễn tảquốc độ thường trú, niết bàntịch tĩnh  bổn môn của Pháp Thânđức Phật Thích ca Mâu Ni an trụ. Quốc độ này, theo Yếu ChỉKinh Pháp Hoa, của tác giả Thích Thắng Hoan, trang 59 gọi là Thế Giới Ta BàThường Tịch QuangTịnh Độ.  Quyển Kinh này cũng thiết lập trên tiến trình quy nap, khởi điểm từ sự hiển lý, từ tướng hiển tánh, từ vọng hiển chân nối liền Tích Môn với Bổn Môn. Theo Kinh này, hành giả muốn giác ngộchứng nhập được tri kiến của Phật phải trì tụng KinhPháp Hoa cho được thâm nhậpkinh tạng mới có thể phát huy được Vô TácDiệu Lực của Linh GiácDiệu Tâm, nhờ Vô tácDiệu Lực này soi sánglinh quang, sóa tan vô minhnghiệp chướng, diệt tận phiền nãonhiễm ô khiến cho sáu căn được thạnh tịnh, xây dựng lộ trình Linh GiácDiệu tâm nối liền giữa Bổn Môn và  Tích Môn và nhờ đó tri kiến của hành giả mới có thể trực diện được thế giớiNiết BànThường Tịch QuangTịnh Độ Bổn Môn của Pháp Thân PhậtThích Ca Mâu Ni. Ngoài rahành giả cũng nhờ trì tụng thâm nhậpKinh Diệu Pháp Liên Hoanăng lựcmầu nhiệmThần ChúĐà La Ni (Phẩm Đà La Ni) nương theo lộ trình Linh GiácDiệu tâm, chuyên chở những tâm nguyện của hành giả trình lên Pháp Thânđức Phật Thích Ca Mâu Ni Bổn Môn chứng minh; hơn nữa hành giả đến khi cuối cuộc đời cũng nhờ thần lựcĐà La Ni nói trên dẫn người đến trình diệntrước Pháp Thân đức Phật Thích Ca Mâu Ni Bổn Môn thọ ký.

 

      4)- Kinh Phổ Môn: Kinh Phổ Môn là quyển kinh được rút ra từ phẩm thứ 25 của bộ KinhPháp Hoa. Quyển kinh này nói về hạnh nguyện của đức Bồ Tát Quán Thế Âm. Theo Kinh Bi Hoa, đức Bồ Tát Quán Thế Âm khi còn là phàm phu tên là Thái Tử Bất Thuấn, con vua Vô Tránh Niệm Chuyển Luân Thánh Vương sau ba tháng cúng dườngđức PhậtBảo Tạng và trước đức Phậtphát tâmBồ Đề lập đại nguyện rằng: “Nếu có thế giớichúng sanh bị khổ nãoxưng niệmdanh hiệu tôi và được thiên nhãn của tôi xem thấy và được thiên nhĩ của tôi nghe thấy, nếu kẻ ấy chẳng được cứu thoát tôi thề chẳng thành Phật.  Ngay khi đó, đức PhậtBảo Tạngkhen tặngthọ ký với danh hiệuQuán Thế Âm. Theo Kinh Thiên Thủ Thiên NhãnVô Ngại Đai Bi TâmĐà La Ni, đức Bồ Tát Quán Thế Âm đã thành Phật từ lâu với danh hiệuChánh Pháp Minh Như lai, nhưng vì Bồ Tát đối với cõi Ta bàchúng tacơ duyên đã thuần thục, cho nên thường hiện thâncứu khổgiải nạn cho chúng sanh, đồng thời hổ trợ cho những chúng sanh nào muốn về cõi Cực Lạc phương tây của đức PhậtA Di Đà. Theo Kinh Phổ Môn, đức Bồ Tát Quán Thế Âm thường hiện 32 Ứng Hoá Thân tùy duyênthuyết phápđộ sanh, không cõi nào chẳng hiện thân không chỗ nào chẳng cứu vớt. Hành giả muốn giao cảm đến đức Quán Thế Âm thì phải hành trìKinh Phổ Môn cho được thâm nhập vào tâm để tâm mình giao cảm đến tâm của Bồ Tátnăng lực của Kinh Phổ Môn chuyển lời nguyện của mình đến Bồ Tát nhờ Bồ Táthiện thâncứu khổ.

 

      Sau đây bài sám cầu an sau khi tụng KinhPhổ Môn mà Thích Thắng Hoan biên soạn:

 

      SÁMCẦU AN

   

Chúng con dâng chút lòng thành,

Trước Đài Sen Báu tụng kinh khấn nguyền,

Cầu cho tín chủ hiện tiền,

Thân bằng quyến thuộcvạn niênthọ trường,

Phước như đông hải an khương,

Tông môn vĩnh thịnh muôn phương sáng ngời.

Bên mình gia hộsuốt đời,

Quán ÂmBồ Tát chính người chở che.

Lỡ chìm trong biển, sông mê,

Trầm luân khổ ải, lối về mờ xa,

Quán ÂmBồ Táthiện ra

Từ Bitế độ hàng sa kiếp người.

Công phu mõi mệt chẳng rời

Phổ Môn kinh tụng cho đời sáng thông.

Lời nguyền Bồ TátQuán Âm

Xét xem dương thế nổi chìm tử sinh,

Thuyền từ cứu vớt quần sanh

Những ai thành kínhxưng danh hiệu Ngài.

Như người khi gặp hoả tai

Niệm danh Bồ Tát biến ngay lạc thành.

Như người trôi giạt biển xanh

Niệm danh Bồ Tát đài minh chỉ đường.

Như người tù tội đau thương

Niệm danh Bồ Táttai ương thoát nàn.

Như người lạc bước rừng hoang

Niệm danh Bồ Tátbình antrở về.

Như người bệnh tật trầm nê,

Tâm thầnsuy nhược khó bề thoát thân,

Thành tâm tưởng niệm Quán Âm

Thầy hay thuốc quý gặp nhằm cứu nguy.

Trường đời lắm nẻo chông gai,

An vui thì ít, đắng cay thì nhiều,

Thịnh suy, vinh nhục đủ điều,

Cuộc đờimay rủi, sớm chiều khó phân,

Chí thành niệm đức Quán Âm,

Cam lồ tẩy trược thoát vòng khổ đau.

Muốn cho lẽ sống dạt dào,

Con đườngChánh Đạo bước vào thảnh thơi.

Mười hai câu nguyện độ đời,

Hiệu danh Bồ Tátsáng ngờitừ tâm.

Giờ đây trước án hương trầm,

Con nguyền Bồ TátQuán Âm nhiệm mầu.

Lắng nghe tiếng gọithâm sâu

Quần sanhthống khổ vọng cầu kính dâng,

Dũi lòng tế độ, chứng chơn

Cứu đời thoát nạn, góp phần an vui.

 

      5)- Kinh Dược Sư: là quyển kinh nói về hạnh nguyện của đức PhậtDược Sư. Đức PhậtDược Sư là một vị lương yvô thượng (Dược Sư Quang Vương Như Lai) chuyên trị cả thân bệnh và tâm bệnh của chúng sanh. Ngài là Giáo Chủ của thế giới Tịnh Lưu Ly ở phương Đông.

 

      Theo Tự Điển Phật HọcHuệ Quang, thời quá khứ, Đức Phật này khi còn làm Bồ Tát đã phát 12 nguyện lớn: “Nguyện giải trừ các bệnh khổ cho chúng sanh, khiến cho họ đầy đủ các căn và dẫn dắt vào đường giải thoát.” Nhờ 12 nguyện này, Đức PhậtDược Sư được chứng quảBồ Đề, hiện trụ ở thế giối Tịnh Lưu Ly phương Đông, cho nên thường gọi Đức Phật này là Đông PhươngGiáo ChủDược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai, hoặc gọi là Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật.

 

      Cũng theo Bộ Tự Điển này, Thệ nguyện của Đức Phật này không thể nghĩ bàn, nếu có người nào bị bệnh nặng, hiện tướng suy vong, lúc lâm chungquyến thuộc của họ đốt 49 ngọn đèn, làm 49 cái phan trời năm màu (ngũ sắc), ngày đêm hết lònglễ báicúng dườngĐức PhậtDược Sư, đọc tụngKinh Dược SưNhư LaiBản NguyệnCông Đức 49 biến, người ấy sẽ được sống lại”.  

Ngoài ra, quyến thuộc của bệnh nhân, còn phải trì chúDược SưQuán ĐảnhChơn Ngôn 49 biến để nhờ oai lực của Thần Chú hổ trợ lời khẩn bạch của gia chủ nguyện cầu.

 

      Với ý nghĩacông dụng nêu trên, hành giả nào trong người đang gặp phải tai ươngbệnh hoạn nan y nếu như muốn sớm gặp thầy hay thuốc tốt để tật bệnh được tiêu trừ, mệnh căn được thuyên giảm thì hảy thành tâm trì tụng KinhDược Sư cho được thâm nhập vào tâm theo lời chỉ dẫn trong kinh.

 

      6)- Hồng Danh Bửu Sám: là bài sám văn do các Thiền Giabiên soạn, tập trung các vị Phật giáng trần kể từ đời quá khứcho đến đời vị lai quan hệ rất gần với cõi Ta Bà này và chọn lấy đức PhậtThích Ca giáng trần ở Ấn Độ làm chuẩn thời gian, còn các đức Phật khác không quan hệ với cõi Ta Ba này thì không liệt vào đây. Chúng ta chọn 89 vị Phật trong Hồng Danh Bửu Sám để sám hối có nghĩa là khi các vị Phật đó ra đời, thí dụ như vị Phật Phổ Quangxuất hiện giáng trần chúng ta đã có mặt trong thời gian ngài hoá độ và đã gây tạo rất nhiều nghiệp chướng oan khiên mà chưa trả xong, ngày nay chúng tasám hối trước vị Phật nói trên như Phật Phổ Quang, ngưỡng cầu vị Phật này chứng minhgia hộ hoá giải những nghiệp chướng oan khiên nói trên cho chúng ta sớm được tiêu trừ

 

Ngoài ra hiện nay trong mỗi nửa tháng, chúng ta cũng gây tạo rất nhiều nghiệp chướng oan khiên được thâu nhập vào tâm thànhchủng tử và những chủng tử đó mới nội kết (huân tập) thành hạt giống, nhưng những hạt giống đó còn non yếu chưa đủ chất lượng (chưa huân sanh) để sanh trưởng (để huân trưởng), trong thời gian nửa tháng đó chúng tasám hối để nhờ Phật lực xoá tan những hạt giống non yếu này không còn dấu vết trong tâm thứcchúng ta. Những hạt giống nói trên nếu để lâu ngày qua năm này tháng nọ trở thành chất lượng (huân sanh) thì khó bề tiêu diệt, lúc đó chỉ chờ sanh trưởng (huân trưởng) để trả quả báo mà thôi.

      

      Vì những lý do trên các Thiền gia mới soạn Nghi ThứcHồng Danh Bửu Sám để cho các đệ tử Phật mỗi nửa tháng sám hốimột lần trước khi tụng giới.

 

      7)- Kinh Thủy Sám: gọi cho đủ là là Từ BiTam MuộiThủy Sám, quyển kinh này là phương phápsám hối bằng Tam Muội do Quốc SưNgộ Đạt đời  vua Ý Tôn nhà Đường biên soạn. Nội dung quyển Kinh này gồm có ba Phẩm: Phẩm Thượng (Quyển Thượng), Phẩm Trung (Quyển Trung) và Phẩm Hạ (Quyển Hạ).      

      

      Phẩm Thượng hay quyển Thượng dạy cách sám hối về Phiền Não Chướng của thời quá khứ. Phiền Não Chướng khiến cho tâm loạn động và do tâm loạn động sanh ra ác nghiệp gọi là Nghiệp Chướng, vì Nghiệp Chướng phải chịu quả báo gọi là Báo Chướng. Phiền Não Chướng là do Ý Nghiệp gây tạo, khi Ý Nghiệpphát khởi thì chỉ đạo cho Thân NghiệpKhẩu Nghiệp theo đó phát sanh. 

 

      Phẩm Trung hay quyển Trung dạy cách sám hối về Nghiệp Chướng đã được nội kết từ lâu trong tâm khảm là những nghiệp nhân sẽ kết thành những nghiệp quả thuộc báo chướng cho đời sau. Đây là những tội chướng do ba nghiệp sáu căn gây ra chẳng những của thời quá khứcho đến cả thời hiện tại, tất cả đều phải sám hối cho thanh tịnh.

 

      Phẩm Hạ hay quyển Hạ dạy cách sám hối về Báo Chướng. Trong Phẩm này có hai phần: Phần đầu vẫn tiếp tục dạy cách sám hối những nghiệp chướng đối với Tam Bảo và phần sau dạy cách sám hối những Báo Chướng.

 

     Điều đặc biệt theo Kinh Thủy Sám, hành giả chỉ lạy mười vị Phật và sáu vịBồ Tát quan hệ với đức Phật Thích Ca Mâu Ni là đủ giải quyếtvô lượngPhiền Não Chướng, Nghiệp ChướngBáo Chướng của hành giảtừ vô lượng kiếp về trước cho đến ngày nay mà không cần phải lạy nhiều vị Phật khác.

 

      8)- Lương Hoàng Sám: là bộ kinhsám hối cũng giống như Kinh Thủy Sám, nhưng nội dung gồm có mười quyển, trong đó trình bày so với Thủy Sám có phần khác nhau, phân tích chi ly hơn, sắp xếp có thứ tự và khoa học hơn.

 

      Theo Lương Hoàng Sám, người sám hối phải phát tâmBồ Đề, hành Bồ Tát Hạnh để sám hối, nghĩa là hảnh giả chẳng những sám hối nghiệp chướng oan khiên cho mình mà còn  phải đại diệnsám hối thay thế cho tất cả chúng sanh trong sáu đường.

 

      Mục đích bộ Lương Hoàng Sám trình bày chi ly tội nhânkhổ quả khiến người nghe phải khiếp sợ để phát tâm bỏ ác theo lành; ngoài ra nhờ công năngsám hốidiệt trừ được tiền khiên, oan trái nhiều đời nhiều kiếp của chúng sanh; hơn nữa còn có ý nghĩa là trên đền trả bốn ơn, dưới cứu thoátba cõi, sám hối thay thế chochúng sanh trong lục đạo, cầu nguyện muôn loài trong ba cõithoát khỏitrầm luâncuối cùng vì tất cả chúng sanh thay thế phát nguyện và hồi hướng

 

2.- Ý NGHĨACÔNG DỤNG NHỮNG  THẦN CHÚ:

 

      (Sưu tập trong Nhị Khoá Hiệp Giải của Hoà Thượng Thích Khánh Anh và trong Bạch YThần Chú của Đường Sáng Ấn Quán số 712N. 9th Strêt, San Jose, CA 95112 ấn hành)

  

      Những người hành trìKinh Đại ThừaPhật Giáo đều có tụng các Thần Chú trong các thời khoá nhằm mục đíchtiêu trừnghiệp chướng oan khiên, thêm được phước lành tăng trưởng. Ý nghĩa chữ Thần Chú như trước đã giải thíchlời nóibí mật của chư Phật (Mật ngôn hay Phật ngôn), lời nóiđặc biệt này chỉ có các đức Phật trong mười phương nghe biết mà nó không phải là thứ ngôn ngữ thường tình của các chúng sanh trong ba cõisử dụng, cho nên những thứ ngôn ngữ này người phàm phu không thể nào hiểu rõ. Những ai muốn chư Phật, chư Bồ Tát trong mười phươnggia hộ những khổ đau của cuộc đời chỉ cần hành trì Thần Chú được chỉ dẫn sẽ được linh ứng theo sở cầu. Thần Chú của Mật Tông có nhiều loại và mỗi loại có công dụng riêng, nhưng các Thiền Gia trong các Thiền Môn chỉ chọn khoảng một số Thần Chú để sử dụng tụng trong các buổi lễ như Cầu An, Cầu Siêu, Sám Hối,..v..v.. gồm cóThần Chú Lăng Nghiêm, Thần ChúĐại Bi và mười Thần Chú khác gọi là Thập Chú. Ý Nghĩacông dụng các Thần Chú nói trên được giải thích như sau:

 

      1)- Chú Lăng Nghiêm:

 

      Công dụng của Thần Chú Lăng Nghiêm, theo Triết Lý Đạo Phật hay Đại CươngKinh Lăng Nghiêm trong Phật HọcPhổ Thông Khoá VI và VII của Hoà Thượng Thích Thiện Hoa, trang 255 và 266 đức Phật nói: “Nếu người nào nghiệp chướng nặng nề không thể trừ được, ông (chỉ ông A Nan) nên dạy họ chí tâmtrì chú Lăng-nghiêm này thì các nghiệp chướng đều tiêu diệt” và đức Phật nói tiếp: Sau khi ta diệt độ các chúng sanhđời sau, nếu có người trì tụng chú này thì các tai nạn: thủy tai, hoả hoạn, thuốc độc, độc trùng, ác thú, yêu tinh, quỉ quái,..v..v…. đều chẳng hại được”.

 

      Chúng ta muốn đạt thành những ý nguyện cho cuộc sống được an lạcthành quả trên con đườnggiác ngộgiải thoát thì phải chuyên cầnhành trìthâm nhập Chú Lăng Nghiêm này để nhờ thần lựcchuyển hoá hộ. Điều đó chính đức Phật đã nói trong Kinh Lăng Nghiêm: “Ma Đăng Già là kẻ dâm nữ, không có tâm tu hành còn được thành quả Thánh, huống chi các ông là bậc Thanh văn, có chí cầu đạovô thượng, lại trì tụng chú này, thì quyết địnhthành Phật rất dễ, cũng như than gió tung bụi, chẳng có khó gì.”

 

      2)- Chú Đại Bi:

 

      Theo Kinh Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế ÂmBồ TátQuảng ĐạiViên MãnVô NgạiĐại Bi Tâm Đà La Nigiải thích: “Hồi đời quá khứvô lượngức kiếp, có đức Phật Thiên Quang Vương Tịnh Trụ ra đời vì ngài Quán Thế Âm mà nói ra chú Đại Bi này. Lúc đó Ngài mới trụ bực Sơ Địa, sau khi nghe chú này rồi thì siêu chứng lên bậc Bát Địa liền, Ngài thấy hiệu nghiệm như vậy liền phát đại nguyện rằng: “Nếu qua đời vị lai có thể đem thần chú này ra làm lợi ích cho chúng sanh thì cho thân Ngài sanh ra ngàn cái tai ngàn con mắt,v..v ….” Ngài nguyện vừa xong thì quả nhiên tay mắt đều đầy đủ tất cả và lại được chư Phật Phóng quang soi đến thân Ngài, đồng thời soi khắp vô biên thế giới. Khi ấy Ngài lại phát nguyện nữa rằng: “Người nào nếu trì tụng chú này mỗi đêm 5 biến thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp, đến lúc mạng chung thì có thập phương chư Phật hiện thân tiếp dẫn về cõi Tịnh Độ. Bằng như người nào trì tụng chú này mà sau còn đọa vào ba đường ác và chẳng đặng sanh về cõi Phật hay chẳng đặng những pháp Tam Muội, chẳng biện tài, sở cầu không toại chí, nếu có mấy sự ấy, thì chú này không được xưng là Đại Bi TâmĐà La Ni” Chỉ trừ những người tâm không thiện, chí không thành và lòng hay nghi thì không thấy hiệu nghiệm được liền mà thôi”.

 

      Theo Nhị Khoá Hiệp Giải của Hoà Thượng Thích Khánh Anh, trang 74 giải thích: “Thuở ấy, đức Quán Thế Âm rất kín nhiệm Phóng ra hào quang lớn chiếu cả mười phương các cõi nước đều rực rỡ thành màu vàng ròng; rồi chấp taybạch Phật rằng: “Tôi có thần chú…. Đại Bi tâm Đà La Ni, nay tôi muốn nói ra để cho các chúng sanh đều đặng an lạc, vì nó có hiệu lực: tiêu trừbệnh hoạn, tuổi sống lâu dài, giàu có, thêm điều lành, dứt hết các tội, được toại tâm với sự mong cầu”, nên được Phật hứa cho thuyết chú.”Đây là những sự linh ứngdiệu dụng của Thần ChúĐại Bi.

 

      3)- Chú Như Ý Bảo Luân Vương Đà La Ni:

 

      Theo Như Ý Tâm Đà La Ni: Ngài Bồ TátQuán Tự Tại vì muốn cho chúng sanhtùy ýsở cầu cái gì cũng được như nguyện nên Ngài bạch với Phật xin để Ngài thuyết chú này. Những người trì tụng mà rõ được nghĩa thâm mật của chú này thì cái thắng lợi ấy cũng thí như cây như ý sanh ra những ngọc bảo châunhư ý, tuỳ nguyện muốn cầu việc gì cũng được”

 

      “Lúc Bồ Tát thuyết chú này rồi, sáu chưởng chấn động, cung điện của Ma Vương đều nổi lửa cháy sợ hãi không cùng, các loài độc ácchúng sanh đều lăn nhào té ngã, còn những kẻ thọ khổ trong địa ngụcngạ quỷ thì đều đặng sanh về cõi Trời”

 

      “Người nào nhứt tâm trì tụng chú này thì các thứ tai nạn đều được tiêu trừ mà đến lúc lâm chung lại được thấy đức PhậtA Di Đà và Ngài Quán Thế Âmtiếp dẫn về cõi Tịnh Độ.”

 

      4)- Thần ChúTiêu TaiCát Tường:

 

      Theo Kinh Tiêu taiCát Tường: “Khi Phật ở tại từng trời Tịnh Cư nói với các thiên chúng cùng các vị quản lý 28 ngôi sao và 12 cung thần rằng: “Có chú Xí Thạnh Quảng ĐạiOai ĐứcĐà La Ni” của Phật Ta La Vương đã nói hồi trước. Ta nay thuyết ra đây là pháp để trừ những tai nạn

 

      “Nếu trong Đế đô quốc giới có các vị đặc trách sao yêu tinh đến làm những điều chướng nạn, hay những vị đặc trách sao quan hệ bổn mạng của nhân loại có gì bất tường phải lập đạo tràng, rồi khắc ký mà niệm chú này 108 biến thì tai chướng tức thờitrừ diệt hết.”

 

      5)- Thần ChúCông Đức Bảo Sơn:

 

      Theo Viên Nhơn Vãng Sanh có vẫn chứng Kinh Đại Tập nói rằng: “Nếu người tụng chú này một biến thì công đức cũng như lễ Kinh Đại Phật Danh bốn vạn năm ngàn bốn trăm biến (45.400), còn như phạm tội nặng đang đọa vào địa ngụcA Tìnhứt tâm trì tụng chú này thì trong lúc mạng chung chắc đặng sanh về bậc Thượng Phẩm Thượng Sanh bên cõi Tịnh Độ mà đặng thấy Phật A Di Đà

 

      6)- Thần ChúPhật MẫuChuẩn Đề:

 

      Câu chú này trích trong Kinh Chuẩn Đề. Bốn câu kệ đầu là: “Khể thủ quy y Tô tất Đế,v..v…. cho đến  Duy nguyện từ bi thùy gia hộ” là của Ngài Long Thọ Bồ Tát. Trong bốn câu kệ:

 

      * Câu đầu là nói về Pháp Bảo; câu hai là nói về Phật Bảo; câu thứ ba là nói về Tăng Bảo; câu thứ tư là nói mình xin nhờ ơn sự gia hộ của Tam Bảo.

 

      *)- Khể thủquy y Tô Tất Đế: nghĩa là cúi đầu quy kính Pháp Viên Thành (pháp nhiệm mầu). Chữ Tô Tất Đế: nguyên tiếng Phạn là Susidhi, Tàu dịch là Diệu Thành Tựu, nghĩa là một pháp có năng lựcthành tựu được hết thảy sự lýthành tựu đặng hết thảy tâm nguyện của chúng sanh rất mầu nhiệm.

 

      *)- Đầu diện đảnh lễ Thất Cu Chi (cu đê): nghĩa là thành tâmđảnh lễ bảy trăm ức Phật. Chữ Cu Chi hay là Cu Đê, nguyên tiếng Phạn là “Koti”, Tàu dịch là bách ức, nghĩa là trăm ức; cho nên trên đây nói thất cu chi tức là số bảy trăm ức vậy.

 

      *)- Ngã kim xưng tánĐại Chuẩn Đề: nghĩa là tôi nay xưng tán đức Đại Chuẩn Đề. Chữ Chuẩn Đề, nguyên tiếng Phạn là Candi, Tàu dịch có hai nghĩa:

 

        1)- Thi Vi

        2)- Thành Tựu

 

      Thi Vi: nghĩa là lời nguyện rộng lớn đúng nơi lý và dùng đại trí để dứt vọng hoặc, vì đủ các nhơn hạnh để ra làm việc lợi tha cho chúng sanh, nên gọi là Thi Vi.

 

      Thành Tựu: nghĩa là từ nơi pháp khônghiện rapháp giả rồi thành tựu đặng pháp tịch diệt.

 

      Sở dĩ Chú này xưng là Phật Mẫu Chuẩn Đề”là nói: Pháp là thầy và thiệt trí, là mẹ của chư Phật, cho nên bảy trăm ức Phật đều dùng pháp Chuẩn Đề Tam Muội” mà chứng đạoBồ Đề.

 

     Trong kinh Chuẩn Đề nói rằng: Khi Phật ở vườn Kỳ Đà vì có tứ chúngbát bộ đông đủ, Ngài nghĩ thương những chúng sanh đời mạt pháp sau này, tội dày phước mỏng, nên mới nhập Chuẩn Đề Định mà thuyết thần chúnhư vầy:

 

      “Nam Mô Tát Đa Nẩm, Tam Miệu Tam Bồ Đề, Cu Chi Nẩm, Đát Điệt Tha, Án, Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề, Ta bà Ha”.

 

      Phật nói: “Nếu trì chú này mãn chín mươi vạn (900.000) biến thì diệt trừ được các tội thập ác, ngũ nghịch và tứ trọng; cho đến nhà thế tục chẳng luận tịnh hay uế, chỉ cần chí tâm trì tụng, liền được tiêu trừtai nạnbệnh hoạn, tăng trưởng phước thọ. Khi tụng mãn 49 ngày, Bồ Tát Chuẩn Đề khiến hai vị Thánh thường theo người ấy hộ trì.

 

      Nếu có người hoặc cầu mở trí tuệ, hoặc cầu chống tai nạn, hoặc cầu phápthần thông, hoặc cầu đạoChánh Giác, chỉ y theo pháp thiết lậpđàn tràng, tụng đủ một trăm vạn (1.000.000) biến thì đặng đi khắp mười phươngTịnh Độ, phụng thờ chư Phật, nghe cả diệu pháp mà được chứng quảBồ Đề

 

      7)- Thần Chú Thánh Vô Lượng ThọQuyết ĐịnhQuang Minh VươngĐà La Ni

 

      Chú này trích trong Kinh “Đại Thừa Thánh Vô Lượng ThọQuyết ĐịnhQuang Minh VươngNhư LaiĐà La Ni”.

 

      Kinh ấy nói: “Đức Thích CaThế Tôn nghĩ thương chúng sanh đoản mạng trong đờivị lai, muốn cho thêm được thọ số, hưởng được hạnh phúc, nên Phật nói với Đại Trí HuệDiệu Cát TườngBồ Tát rằng: những nhơn loại ở trong cõi Diêm Phù Đề này thọ mạng chỉ đặng trăm tuổi, mà ở trong số đó lại có phần đông người tạo lắm điều ác nghiệp nên bị tổn đức giảm kỷ  thác yểu chết non. Nếu như nhơn loại thấy đặng chú này, hoặc biên chép, hoặc ấn tống, hoặc thọ trìđọc tụng thì lại tăng thọ mạng sống ngoài trăm tuổi và qua đời sau mau chứng quảBồ Đề.” 

 

      8)- Thần ChúDược SưQuán ĐảnhChơn Ngôn:

 

Thần chú này được trích ra từ nơi Kinh Dược SưLưu Ly Quang Như Lai Bổn Nguyện Công Đức. Theo như trong kinh, đức Thích Ca Như Lai nói nếu có chứng bệnh gì mà cứ nhứt tâmtrì chú này trong nước tịnh thủy đủ 108 biến rồi uống vào thì các bệnh đều lành liền.

 

      Còn như những người mà trọn đờithọ trì chú này thì đặng khỏi bệnh tật và được sống lâu, đến lúc mạng chung lại được  sanh về cõi “Tịnh Lưu Ly”. Nhưng phải biết rằng: chú này được gọi là “Quán Đảnh” là nói chú này do nơi đảnh quang của Phật mà thuyết ra. Người nào nếu thọ trìđọc tụng chú này mà đặng thanh tịnhba nghiệp (thân, miệng, ý) thì hào quang Phật chiếu ngay đến nơi đảnh môn của người trì tụng ấy một cách mát mẻ như rưới nước cam lồ vậy.

 

     Nên biết ánh quang của Phật khác hơn ánh quang của ma, nguyên vì ánh quang của ma thì chói loà khiến cho người ta sợ hãi, còn ánh quang của Phật thì mát mẻ và làm cho ta vui mừng. Vậy ai là người thọ trì chú này hoặc niệm Phậtcần phảiphân biệt rõ hai cái ánh quang nói trên. Chớ đừng thấy ánh quang của ma lậo lòe trước mắt như ngoại đạo nhìn nến, như kẻ nhìn nhang kia mà nhận lầm cho là thấy tánh.

 

      9)- Thần ChúQuán Âm Linh Cảm Chơn Ngôn:

 

      Đức Quán Thế Âm có lòng Đại Bi rất tha thiết, bi nguyện của Bồ Tát rất thâm sâu, công đứcđộ sanh của Bồ Tát lan rộng khắp mười phương. Người nào thành tâm trì tụng chú này thì liền được lòng Đại Bi của Bồ Tátchắc chắnủng hộ.

 

      10)- Thần ChúThất PhậtDiệt TộiChơn Ngôn:

 

      Chú này được trích ra từ trong kinh Đại Phương ĐẳngĐà La Ni. Kinh này nói: “Ngài Văn Thù Sư Lợi nghĩ thương về sau đến đời mạt pháp các chúng Tỳ Kheophạm tội Tứ Trọng và các chúng Tỳ Kheo Niphạm tội Bát Trọng thì làm sao mà sám hối đặng, nên mới cầu Phật chỉ rõ phương pháp. Lúc ấy Đức Thích Ca Như Lai mới thuyết ra chú này; vì chú này là chú của bảy vị Phật đời trước thường nói, rất có oai lực làm diệt hết các tội Tứ Trọng, Ngũ Nghịch mà đặng phước vô lượng.

 

      Tứ Trọng, Ngũ Nghịch là tội rất nặng, nếu không phải cách sám hốivô sanh thì tưởng không thể nào tiêu diệt cho đặng. Nhưng vì thần chú này là bảy vị Phật đời trước xứng tánh thuyết ra, cho nên những người trì tụng niệm niệm cũng phải xứng tánh để đặng lý vô sanh thì tất cả tội chướng thảy đều tiêu diệt, cũng như nước sôi đổ vào tuyết thì tuyết liền bị tan biến ngay lập tức.

 

     11)- Thần ChúVãng Sanh Tịnh Độ:

 

      Thần chú này được trích từ trong kinh Bạt Nhứt Thiết Nghiệp Chướng Căn Bổn Đắc Sanh Tịnh ĐộĐà La Ni. Thần chú này có công dụng diệt được các trọng tội như: tội Tứ Trọng, Ngũ Nghịch, Thập Ác, Hủy Bán Chánh Pháp. Người nào nếu y phápchí tâm trì tụng chú này thì Đức PhậtA Di Đàthường trụ ở nơi đảnh đầu người ấy luôn cả ngày đêm mà ủng hộ, không cho oan gia thừa tiện nhiểu hại, trong lúc hiện thế đặng an ổn và đến khi mạng chung được vãng sanh Tịnh Độ.

 

      Cách thức hành trì, Trước khi trì tụng chú này, hành giả phải rửa mình, sút miệng cho sạch sẽ, ngày đêm sáu thời, thắp hươnglễ Phật, quì gối trước bàn thờ, chấp taycung kính trì tụng mỗi thời tối thiểu 21 biến thì được linh ứng và hoặc trì tụng đươc ba vạn (300.000) biến thì được thấy đặng Phật A Di Đàthọ ký.

 

      12)- Thần ChúThiện Nữ Thiên:

 

      Thần chú này được trích từ trong kinh Kim Quang Minh. Trong kinh Kim Quang Minh nói rằng: Nếu chúng sanh nghe nói chú này mà một lòng thọ trìđọc tụnghương hoacúng dường thì nhứt thiết những thứ thọ dụng như vàng, bạc, châu báu, trâu dê, lúa thóc đều đặng đầy đủ hết thảy”.

 

VI.- TỔNG KẾT:

 

      Nên để ý các Kinh Chú của Phật để lại trong Đại Tạng thì rất nhiều, đa dạng theo mỗi vị Phật trình bày mỗi cách qua kinh nghiệmtu tập của mình. Các Thiền Giathời xưa qua kinh nghiệm của họ rút ra trong Đại tạng một số Kinh Chú theo nhu cầu phổ thông chẳng những cho quần chúng mà cho cả người xuất gia trong thời mạt pháp nghiệp trọng phước khinh ma cường pháp nhược này. Những Kinh Chú mà các Thiền Gia chọn ra để trì tụng là những vị Phật, những vị Bồ Tát rất quan hệ với các chúng sanh nơi cõi Ta bàngũ trượcác thế này. Còn các Kinh Chú khác của các vị Phật hay của các vị Bồ Tát khác chỉ quan hệ nhiều với các chúng sanh trong các cõi khác không có ngũ trượcác thế như cõi Ta Bà này. Những Kinh Chú mà các Thiền Gia chọn ra để hành trì có những mục đích như sau:

 

      1)-Những Kinh Tụng nêu trên ngoài sự Tu Huệ của hành giả và còn nhờ sự gia hộ của chư Phật, chư Bồ Tát quan hệ giúp hành giả sớm hoàn thànhhạnh nguyện đạt đạo.

 

      2)- Còn các Kinh khác nhằm tu tậpbao gồm  Văn Huệ, Tư HuệTu Huệ trong lãnh vực tự độ và tự giác mà không cần sự gia hộ của chư Phật, chư Bồ Tát quan hệ, được gọi là tự lực cánh sinh.

 

      3)- Các Thần Chú nêu trên mà các Thiền gia chọn lựa được rút ra trong các Kinh Tạng của chư Phật chỉ dạy để các hành giảhành trì ngõ hầu đạt đượcý nguyện mà không bị phân tâm, không bị loạn tưởng, không bị tẩu hoả nhập ma.

 

      4)- Còn các Thần Chú khác một số không thấy trong các Kinh Phật mà chỉ thấy trong Mật Tông nếu như hành trì mà thiếu sự hướng dẫn chơn truyền qua sự kinh nghiệm của những người đi trước thì sẽ bị nguy hiểm phân tâm, loạn tưởng, tẩu hoả nhập ma.

 

      Các Thiền GiaViệt Nam cũng chọn những Kinh những Chú đã được liệt kê ở trước ngoài những mục đíchý nghĩa vừa trình bày còn có mục đích khác là thể hiện văn hoá Phật Giáo Việt Nam mà các Thiền GiaViệt Nam đem sự đạt đạo xây dựngquốc gia. Nhìn theo Văn Hoá Phật Giáo Việt Nam, Nhị ThờiKhoá Tụng mà các Thiền GiaViệt Nam thường sử dụng trong khoá lễ hằng ngày dành cho các Thiền Sinhhành trì, ngoài sự tu tập để chứng đắc và còn tiêu biểu cho ba hệ phái Thiền đã từng đóng góp xây dựngquốc giaViệt Nam trên lãnh vực văn hoá trải dài hơn 2000 năm lịch sử. Điều đó được thấy như: 

 

      a)- Thiền phái Vô Ngôn Thông, Thiền phái Trúc Lâm Tam Tổ đã từng đóng góp xây dựng cho quốc giaViệt Nam trên lãnh vực thuần tuý thiền tập.

 

      b)- Thiền phái Tỳ Ni Đa Lưu Chi đã từng đóng góp xây dựng cho quốc giaViệt Nam trên lãnh vực Thiền Mật Tổng Hợp.

 

      c)- Thiền Phái Thảo Đường đã từng đóng góp xây dựngquốc giaViệt Nam trên lãnh vựcThi Ca và Nghệ Thuật.

 

      d)- Thiền phái Liễu Quán đã từng đóng góp xây dựngquốc giaViệt Nam trên lãnh vựcThiền Tịnh Song Tu.    

 

      Từ những ý nghĩagiá trị này, chúng ta là người Việt Nam không nên xem thườngNhị ThờiKhoá TụngThiền GiaViệt Nam đã chọn và cũng chứng minh rằng các Thiền GiaViệt Nam nhờ Nhị ThờiKhoá Tụng này được chứng đắc, cho nên mới để lại cho hậu thếhành trì

 

***