Người
đệ tử Phật
chân chính, ngoài việc
tu tậpgiới định tuệ để hướng đến
viên mãn phước và trí,
thành tựugiác ngộgiải thoát cho tự thân, còn
đặc biệtquan tâm đến sự
thịnh suy của
Chánh pháp để
lợi íchhữu tình. Bởi
Chánh pháp còn hưng thịnh ở đời thì
chúng sinh còn
nơi nương tựa để hướng thiện, làm lành tránh ác.
Như ngọn đèn dầu nếu không làm sạch bấc, không châm thêm dầu, không che chắn gió tốt thì ngọn đèn sớm bị lụi tàn. Cũng vậy, Chánh phápnếu không được gìn giữ, tiếp nối và trao truyền thì ngày càng tổn giảm; không làm cho tỏ rạng chân lý, nổi bậtgiá trịdiệt khổ của Chánh pháp thì chúng sinh sẽ quay lưng.
Trong nhiều nỗ lực để giữ gìnChánh pháp không bị tổn giảm thì việc thúc liễm thân tâm, trau dồi giới hạnh, phát huy định tuệ của mỗi cá nhân người con Phật có vai trò quan trọng khiến cho Chánh pháp hưng thịnh.

Tăng Ni sinh Học viện PGVN tại TP.HCM trong một thời khóa trì kinh, lễ Phật – Ảnh: Ngộ Trí Thuận
“Một thời Phật ở trong núi Kỳ-xà-quật, thành La-duyệt cùng với chúng Đại Tỳ-kheo.
(…)
Này các Tỳ-kheo! Lại có bảy pháp làm cho Chánh pháptăng trưởng không bị tổn giảm.
1. Có tín tâm; tin Đức Như Lai, Chí chân, Chánh giác, đủ mười đức hiệu.
2. Có tàm, biết hổ với điều thiếu sót của mình.
3. Có quý, biết thẹn với việc ác mình đã làm.
4. Đa văn, những điều đã được thọ trì đều tốt ở đoạn đầu, đoạn giữa và đoạn cuối, nghĩa và vị thâm áo, thanh tịnh không bẩn, phạm hạnh đầy đủ.
5. Siêng năng cần khổ, bỏ ác tu lành, chuyên tâm tập luyện mãi không ngừng.
6. Điều đã học tập được, ghi nhớ mãi không quên.
7. Tu tậptrí tuệ, biết pháp sanh diệt, hướng đến Hiền thánh, dứt hết gốc khổ.
Với bảy pháp như thế thời Chánh pháptăng trưởng không bị hao tổn.
(Kinh
Trường A-hàm, kinh
Du hành [trích])
Đầu tiên phải thiết lập lòng kính tin Tam bảo, nhất là Phật bảo. Tín tâm ở đây, Thế Tôn dạy rõ rằng tin Như Lai là bậc Giác ngộ, mà cụ thể là bậc Ứng cúng, Chánh biến tri, Minh hạnh túc, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Điều ngự trượng phu, Thiên nhơn sư, Phật, Thế Tôn.
Kế đến là có
tàm quý. Tàm là biết
hổ thẹn và quý là biết
sợ hãiquả báo với điều xấu ác đã làm.
Đức Phật đã từng
nhấn mạnhnếu không có
tàm quý thì
con người chẳng hơn
cầm thú là bao. Nhờ có
tàm quý mà
chúng ta có thể tự
phản tỉnh,
chế ngự và
chuyển hóa phần “con” trong
con người của mình.
Tiếp theo là học tập và hành trìgiáo pháp. Học rộng, nghe nhiều và nhớ mãi không quên đã là điều khó, nghe hiểu rồi thực hành, sống phạm hạnh đầy đủ lại càng khó hơn. Việc hành trì pháp cốt ở sự bền bỉ, lâu dài nên tinh cần, tinh tấn có vai trò quan trọng trong việc chuyển mê khai ngộ.
Quan trọng nhất là tu tập thiền quán phát huy tuệ giác để thấy rõ sự sinh diệt của các pháp trong từng mỗi sát-na. “Biết pháp sinh diệt” chính là dựa trên nền tảng của định (tứ thiền), hành giả phát triển minh sát về tuệ sinh diệt của các pháp, thấy rõ các pháp là trống rỗng, do duyên sinh, sinh diệttương tục. Chừng nàovô minh diệt, minh sinh, hằng sống trong tuệ giácvô thường, vô ngã thì dứt hết gốc khổ.
Quảng Tánh